Dự kiến từ quý 3, đầu số 113 sẽ tiếp nhận, phân loại và điều phối tất cả tình huống khẩn cấp, trong đó có cấp cứu y tế ngoại viện, áp dụng trên phạm vi cả nước.
Đến nay các đầu số trên, còn gọi là tổng đài, được áp dụng riêng cho từng nhiệm vụ. Tổng đài 115 dùng cho gọi cấp cứu. Tổng đài 114 dùng để gọi cần cứu hỏa cứu hộ. Còn tổng đài 113 tiếp nhận các cuộc gọi cần hỗ trợ an ninh. Việc thống nhất các nhiệm vụ này vào một đầu số thống nhất giúp người dân dễ dàng liên lạc khi cần hỗ trợ, cơ quan chức năng cũng dễ dàng điều hành hoạt động.
Theo lộ trình, khi tích hợp, cuộc gọi 113 sẽ được định tuyến về trung tâm chỉ huy, sau đó chuyển đến các đơn vị chức năng tại địa phương. Hệ thống được thiết kế với cơ chế dự phòng nhiều lớp, đảm bảo hoạt động liên tục 24/7.
Với các trường hợp cần cấp cứu y tế, tổng đài viên ứng dụng AI sẽ nhanh chóng chuyển thông tin tới cơ sở cấp cứu phù hợp.
“Việc thống nhất đầu số 113 được kỳ vọng giúp người dân dễ ghi nhớ, rút ngắn thời gian phản ứng và nâng cao hiệu quả xử lý các tình huống khẩn cấp trên toàn quốc”, Thượng tá Phạm Hữu Phúc, Phó Chánh Văn phòng Bộ Công an, cho biết tại hội thảo góp ý Đề án phát triển hệ thống cấp cứu ngoại viện giai đoạn 2026-2030, hôm 17/4.
Theo đề xuất của Bộ Công an, quá trình thực hiện tích hợp các đầu số này sẽ được triển khai theo hai giai đoạn. Giai đoạn một, tích hợp các đầu số 113, 114, 115 thành một đầu số 113 sử dụng trên toàn quốc và đặt tại Trung tâm Thông tin chỉ huy Công an 34 tỉnh, thành.
Giai đoạn hai, sau khi triển khai mô hình đầu số 113 tại Trung tâm Thông tin chỉ huy Công an 34 tỉnh, thành từ 6 tháng đến một năm sẽ tổ chức sơ kết, đánh giá để tính toán xây dựng mô hình Trung tâm 113 quốc gia.
Giai đoạn hai dự kiến có thể nghiên cứu tích hợp cả đầu số 111, 117 theo ý kiến của Bộ Khoa học và công nghệ.
Tại hội thảo, Thứ trưởng Bộ Y tế Trần Văn Thuấn cho biết cấp cứu ngoại viện là mắt xích mở đầu của chuỗi cứu sống người bệnh, là nơi mỗi phút, mỗi quyết định và mỗi sự phối hợp đều có thể tạo ra khác biệt giữa sự sống và di chứng, giữa cơ hội hồi phục và mất mát không thể bù đắp. Vì vậy, phát triển hệ thống cấp cứu ngoại viện là yêu cầu chuyên môn, mang tính nhân văn, thước đo năng lực tổ chức của ngành y tế và của cả hệ thống bảo vệ sức khỏe nhân dân.
Mỗi năm Việt Nam ghi nhận khoảng 222.000 ca đột quỵ, nhưng phần lớn người bệnh chưa được tiếp cận cấp cứu kịp thời. Chỉ khoảng 23,2% bệnh nhân đến cơ sở y tế trong “thời gian vàng” 4,5 giờ đầu, và khoảng 20% được vận chuyển bằng hệ thống cấp cứu chuyên nghiệp.
“Không chỉ đột quỵ, các tình huống khẩn cấp như tai nạn giao thông, đuối nước, cháy nổ, ngộ độc hay thiên tai đều đòi hỏi hệ thống cấp cứu ngoại viện phản ứng nhanh, tổ chức bài bản và phối hợp hiệu quả hơn”, Thứ trưởng nói, thêm rằng đây là khoảng trống lớn cần được giải quyết trong đề án cấp quốc gia.
Theo kế hoạch triển khai giai đoạn 2026-2030, Việt Nam đặt mục tiêu trang bị tối thiểu một xe cứu thương/100.000 dân, đồng thời mở rộng đào tạo kỹ năng sơ cứu cho nhiều lực lượng như cảnh sát, tiếp viên, học sinh và người dân.
Trước đó, 6 địa phương thí điểm đã được trang bị 85 xe cứu thương đạt chuẩn quốc tế, mỗi xe có khoảng 380 thiết bị y tế hiện đại.
Hiện tỷ lệ xe cứu thương của Việt Nam khoảng 0,2 xe/100.000 dân, thấp hơn nhiều so với các nước phát triển trong khu vực. Năng lực cấp cứu trước viện còn phân tán, thiếu kết nối giữa điều phối, vận chuyển và xử trí ban đầu.
Bộ Y tế đang đề xuất kết hợp lực lượng y tế với phòng cháy chữa cháy nhằm rút ngắn thời gian tiếp cận hiện trường. Dự kiến ngành y tế bố trí đội cấp cứu trong bán kính 3 km ở đô thị và 6 km ở nông thôn. Đồng thời, hệ thống ứng dụng trí tuệ nhân tạo (AI) để hỗ trợ tiếp nhận cuộc gọi, phân loại tình trạng bệnh nhân, truy cập hồ sơ sức khỏe điện tử và điều phối giao thông ưu tiên cho xe cứu thương.
Theo Đài CNN, trước khi các phi hành gia Artemis II lên tàu Orion, một phần mô sinh học của họ đã được gửi đi trước dưới dạng các "chip nội tạng" (organ chips). Đây là những thiết bị nhỏ bằng chiếc USB, chứa mô tủy xương của bốn thành viên phi hành đoàn.
Thí nghiệm mang tên AVATAR (A Virtual Astronaut Tissue Analog Response), cho phép các nhà khoa học mô phỏng và theo dõi cách tế bào phản ứng với môi trường không gian sâu - nơi có bức xạ cao và tình trạng vi trọng lực kéo dài.
Theo Giám đốc bộ phận khoa học sinh học và vật lý của NASA Lisa Carnell, đây là lần đầu tiên một nghiên cứu như vậy được triển khai: "Chúng tôi chưa từng làm điều này trước đây".
Mục tiêu cốt lõi của nghiên cứu là tìm hiểu phản ứng miễn dịch riêng biệt của từng cá nhân, vì khả năng kháng bức xạ của mỗi người là không giống nhau: có người sở hữu cơ chế bảo vệ tự nhiên tốt, trong khi người khác lại nhạy cảm hơn với môi trường khắc nghiệt.
Các dữ liệu được hy vọng sẽ mở đường cho y học cá nhân hóa trong không gian - từ việc chuẩn bị thuốc men phù hợp đến thiết kế bộ kit y tế riêng cho từng phi hành gia trong các sứ mệnh dài ngày, thậm chí là hành trình tới sao Hỏa.
Theo CNN, khác với thời kỳ sứ mệnh Apollo, khi các phi hành gia chỉ lưu lại Mặt trăng vài ngày, các nhiệm vụ tương lai dự kiến kéo dài hàng tuần hoặc hàng tháng.
Do đó, việc gửi "chip nội tạng" đi trước sẽ giúp các nhà khoa học dự đoán chính xác các rủi ro sức khỏe, đảm bảo an toàn tối đa cho sự sinh tồn của con người ngoài Trái đất.
Sự phát triển của trí tuệ nhân tạo (AI) đang mở ra một khả năng từng chỉ có trong khoa học viễn tưởng: tái tạo hình ảnh và giọng nói của nghệ sĩ trên màn ảnh, kể cả khi họ đã qua đời.
Tại sự kiện CinemaCon 2026, khán giả một lần nữa sững sờ khi thấy tài tử quá cố Val Kilmer "sống lại" trong trailer As Deep as the Grave. Sự kiện này không chỉ là một cột mốc công nghệ, mà còn thổi bùng ngọn lửa tranh luận vốn đã âm ỉ bấy lâu: Liệu chúng ta đang dùng công nghệ để tôn vinh nghệ thuật hay đang bóc lột cả những người đã nằm xuống?
Trong lịch sử điện ảnh, không phải màn "hồi sinh" nào cũng bị chỉ trích. Trường hợp của Paul Walker trong Fast & Furious 7 vẫn được xem là ví dụ mẫu mực về tính nhân văn. Sau tai nạn thảm khốc của Paul, ê kíp đã dùng AI kết hợp cùng hai người em trai của anh để hoàn thành những cảnh quay cuối cùng.
Thay vì khai thác thương mại đơn thuần, sự xuất hiện của Paul trong đoạn kết là một lời tri ân, giúp khán giả và đồng nghiệp được nói lời tạm biệt trọn vẹn với anh. Đó cũng là lúc công nghệ đóng vai trò là "chiếc cầu nối" đầy cảm xúc.
Tuy nhiên, ranh giới giữa tri ân và thương mại hóa bắt đầu mờ đi khi các concert "hologram" của Whitney Houston hay Michael Jackson xuất hiện. Khán giả bỏ tiền mua vé để xem một thực thể ảo nhảy múa, hát ca như thật trên sân khấu.
Lúc này, một câu hỏi mang tính đạo đức được đặt ra: Khán giả đang chiêm ngưỡng một nghệ sĩ hay đang tiêu thụ một "món hàng" được lập trình sẵn để sinh lời cho các tập đoàn?
Năm 2019, dự định "hồi sinh" James Dean sau 70 năm cho bộ phim chiến tranh Finding Jack đã khiến tài tử Chris Evans phẫn nộ: "Điều này thật tồi tệ. Chẳng lẽ chúng ta sắp có một bức tranh mới của Picasso sao?".
Đến nay, dự án Finding Jack vẫn chưa được triển khai rộng rãi như kế hoạch ban đầu và trở thành một ví dụ điển hình mỗi khi nhắc đến tranh cãi xoay quanh việc "hồi sinh" diễn viên bằng công nghệ.
Không chỉ có Hollywood, Trung Quốc cũng "dữ dội" trong việc cậy nhờ AI đưa nghệ sĩ quá cố trở lại. Gần đây, trào lưu dùng AI hồi sinh các ngôi sao đã khuất như CoCo Lee hay Cao Dĩ Tường để họ "trò chuyện" với fan đã gây bão mạng xã hội ở đất nước tỉ dân.
Khác với sự cẩn trọng của các hãng phim Mỹ, nhiều công ty AI Trung Quốc đã tự ý tạo ra các video này mà không có sự đồng ý của gia đình nghệ sĩ. Điều này dẫn đến những tình huống phản cảm khi các "bản sao ảo" được dùng để bán hàng trực tuyến hoặc quảng bá dịch vụ.
Clip Coco Lee và Cao Dĩ Tường được AI hồi sinh trò chuyện với người hâm mộ - Video: SingTao
Sự việc nghiêm trọng đến độ gia đình của CoCo Lee đã phải lên tiếng yêu cầu gỡ bỏ các video vì hành vi "xâm phạm hình ảnh và gây đau lòng cho người thân".
Khán giả ngày nay không chỉ quan tâm đến hình ảnh, mà còn tìm kiếm cảm xúc thật và câu chuyện phía sau người nghệ sĩ. Một sản phẩm có thể hoàn hảo về mặt kỹ thuật, nhưng nếu thiếu đi yếu tố con người, rất khó tạo được sự đồng cảm lâu dài.
Ở góc độ khác, các chuyên gia cũng chỉ ra rằng nếu không có khung pháp lý rõ ràng, việc khai thác hình ảnh sau khi nghệ sĩ qua đời có thể dẫn đến những tranh chấp phức tạp về bản quyền và quyền nhân thân.
Không thể phủ nhận AI đang mở ra nhiều khả năng mới cho điện ảnh, từ việc phục dựng hình ảnh lịch sử đến hoàn thiện những dự án dang dở. Tuy nhiên, khi công nghệ tiến xa hơn, câu hỏi quan trọng không còn là "có thể làm gì", mà là "nên làm đến đâu".
Trong bối cảnh đó, nhiều ý kiến cho rằng việc sử dụng AI để tái hiện nghệ sĩ cần đi kèm ba yếu tố: sự đồng thuận từ gia đình hoặc người đại diện, mục đích rõ ràng mang tính tôn vinh hoặc nghệ thuật, và sự minh bạch với khán giả.
Phường hụi hay còn gọi là họ, biêu, hụi, được xem là cách để những người quen biết, tin tưởng nhau hỗ trợ vốn xoay vòng, giải quyết khó khăn trước mắt mà không cần qua ngân hàng. Tuy nhiên, khi mô hình này chuyển sang môi trường trực tuyến, nơi người chơi không biết nhau, không có sự kiểm chứng nhân thân, thì niềm tin trở thành điểm yếu chí mạng.
Trong vụ việc tại Tân Kỳ, nhiều người chơi phản ánh họ tin chủ hụi vì là người cùng địa phương, nhưng dây hụi chủ yếu giao dịch qua nhóm chat trên mạng, không quen biết trực tiếp. Những người đăng ký nhận hụi trước phải lĩnh tiền thấp hơn nhưng sau đó, chủ hụi bất ngờ tuyên bố vỡ hụi do những người này không tham gia nữa, chủ hụi không thể đền số tiền như đã cam kết. Các nạn nhân lúc này mới ngã ngửa vì không biết những người đã nhận hụi là ai để kiểm chứng. Nghi vấn đặt ra là liệu những người đã nhận hụi có thật hay chỉ là con hụi ảo do chính chủ hụi tạo ra?
Pháp luật không cấm tổ chức hụi, nhưng khi có dấu hiệu gian dối, chiếm đoạt tài sản hoặc tổ chức hụi không minh bạch, vụ việc có thể bị xử lý hình sự. Vấn đề ở chỗ để chứng minh yếu tố vi phạm không hề đơn giản và trong khoảng thời gian đó, tài sản có thể đã bị tẩu tán, gây khó cho việc thi hành án nếu vụ việc bị xử lý hình sự hoặc bị nạn nhân khởi kiện ra tòa.
Một thực tế đáng lo ngại là các vụ vỡ hụi hiện nay có xu hướng chuyển dịch từ làng xóm quen biết sang phường hụi online. Trong mô hình truyền thống, chủ hụi thường chịu sức ép từ cộng đồng, uy tín gia đình, quan hệ xã hội, nhưng trên mạng, các ràng buộc đó gần như không tồn tại. Khi rủi ro xảy ra, người chơi gần như không có điểm tựa để đòi lại quyền lợi.
Không ít người tham gia dây hụi vì bị hấp dẫn bởi mức lãi cao hơn gửi tiết kiệm ngân hàng. Thế nhưng lợi nhuận càng cao thì rủi ro càng lớn. Nếu một dây hụi cho mức lãi quá hấp dẫn, điều đầu tiên cần đặt ra là tiền đó đến từ đâu. Vụ vỡ hụi mới một lần nữa gióng lên hồi chuông cảnh báo người dân cần tỉnh táo hơn trước những lời mời gọi hấp dẫn. Đây có lẽ không phải là vụ việc cuối cùng nếu nhiều người vẫn tiếp tục tham gia những dây hụi dựa chủ yếu vào niềm tin… trên mạng.