Vợ chồng tôi định cư ở Australia, có con trai 2 tuổi rất trộm vía. Tôi có công việc ổn định và thu nhập tốt đủ nuôi gia đình, có nhà có xe ở Australia, nhà đang trả góp nhưng không đến mức quá căng thẳng.
Về bản thân, tôi ưa nhìn, học vấn thạc sĩ ở Australia, đang làm IT chuyên viên phân tích cho một công ty khá lớn tại đây và có làm riêng những dự án bên ngoài để có thêm thu nhập đi du lịch cho cả nhà. Tôi không rượu chè, cờ bạc hay hút chích gì, chỉ đam mê với bóng đá và thể thao. Tính tôi hòa đồng và có chút gia trưởng vì sóng gió cuộc đời bắt tôi phải mạnh mẽ để làm chỗ dựa cho cả gia đình.
Vợ tôi ưa nhìn, học hết đại học ở Việt Nam nhưng không ứng dụng được ở Australia, hiện ở nhà chăm con được ba năm. Cô ấy nóng tính, hơi thiếu kiên nhẫn, hay cằn nhằn. Cô ấy gần như không có bạn mà toàn là bạn của tôi chơi chung. Nhưng cô ấy chăm sóc gia đình tốt, chăm con khéo, nấu ăn ngon.
Câu chuyện khá dài nhưng tôi xin tóm gọn vài ý chính. Chúng tôi quen nhau từ đầu năm 2013, chỉ vài tháng trước khi tôi sang Australia du học. Lúc đó tôi đang ở nhà đợi visa thì gặp cô ấy đến mua hàng và làm quen với cô ấy vì ấn tượng với sự xinh xắn, nụ cười nhẹ và ánh mắt ẩn nỗi buồn. Hồi đó thực sự tôi sẽ không nghĩ là đi xa đến vậy vì tôi đi du học tự túc chỉ có học bổng 30%, dù bố mẹ đã hỗ trợ đóng học phí cho một năm đầu khoảng 500 triệu nhưng tôi biết cuộc sống sẽ rất vất vả thời gian đầu. Nhưng tuổi trẻ tôi sợ nhất là không dám thử, không dám thất bại nên tôi quyết tâm đi du học.
Chúng tôi cứ yêu xa như thế. Sau 4 năm, tôi bảo lãnh được cho cô ấy sang cùng. Thời gian ở với vợ nhiều hơn, tôi thấy những điểm chưa được của cô ấy như: hay ngủ dậy muộn, đi làm thì biết là mệt rồi nhưng ngày nào về cô ấy cũng kêu mệt rồi kể những drama ở chỗ làm khiến tôi đau đầu, mệt mỏi theo. Tôi khuyên cô ấy nếu mệt thì đi làm về đi tập thể dục cho khỏe, vợ tôi lại chọn tan làm về tầm 4h chiều là lăn ra ngủ đến hơn 6h30, khi chồng về mới dậy cơm nước. Xong người cứ đơ đơ và tối lại khó ngủ vì ngủ giấc chiều quá sâu, sau đó lại kêu mỏi vai mỏi tay do đi làm. Vòng lặp cứ như vậy khiến tôi thấy chán. Tôi dần ít chịu nghe những lời vợ tâm sự hơn vì quanh quẩn chỉ là những điều tiêu cực rồi vợ chồng lời qua tiếng lại là không tránh được.
Đỉnh điểm là khoảng năm 2021, khi mọi thứ vượt quá giới hạn của tôi, tôi cảm thấy cả hai không cùng tầng suy nghĩ nữa nên bảo ly dị đi, hai người trả lại tự do cho nhau. Nhưng cô ấy níu kéo và bố mẹ hai bên nói vào nên tôi lại xuôi. Trong khoảng năm 2019-2021, bố mẹ tôi ở nhà làm ăn không được thuận lợi, tôi phải hỗ trợ và đến cuối cùng bố mẹ không kham được nữa đành phải bán ngôi nhà bao nhiêu kỷ niệm vào năm 2021 và phải thuê nhà ở nơi khác chật hẹp hơn để ở. Thời gian này, tôi hỗ trợ bố mẹ tầm 500 triệu, toàn bộ là tiền đi làm của tôi.
Lúc đầu tài chính là hai vợ chồng sử dụng chung nhưng sau khi tôi cho bố mẹ mấy trăm triệu hỗ trợ vượt qua nợ nần, vợ cằn nhằn nhiều quá nên cả hai quyết định tiền ai người ấy giữ (chỉ bắt đầu khi vợ kiếm được tiền, đâu đó cũng chỉ dưới 40.000 USD/năm trong khi lương tôi lúc nào cũng gấp hai cô ấy hoặc nhiều hơn).
Chi phí trong nhà ở giai đoạn này, vợ tôi trả tiền thuê nhà nhưng toàn bộ chi phí ăn uống, đi chơi, đi ăn, xe cộ, bảo hiểm y tế, bảo hiểm xe, chi phí visa là tôi đóng. Đến khi được công ty bảo lãnh phải đóng tiền visa khoảng 20.000 USD cho hai vợ chồng, thiếu một chút tiền, tôi cũng phải vay tạm bạn để đóng trước rồi trả sau, chưa bao giờ tôi để vợ mang tiếng con nợ trên người. Nhưng tôi thì đến năm 2019 mới hết mang tiếng con nợ dù thời gian ở Australia cũng được sáu năm.
Nhưng cứ hở ra là vợ trách gia đình tôi là gánh nặng của tôi và một phần ảnh hưởng đến cô ấy. Cô ấy chưa bao giờ nghĩ nếu không có bố mẹ hỗ trợ, sao vợ chồng tôi có thể sang Australia được. Ngoài tiền bố mẹ cho lúc đầu 500 triệu, thi thoảng mẹ tôi vẫn gửi thêm tiền phụ tôi đóng học phí cho đến năm 2018 mới hết hỗ trợ, mỗi năm trung bình cũng phải 60 triệu nữa.
Vậy mà tôi mới quay lại hỗ trợ bố mẹ khi bố mẹ không còn nhà để ở, cô ấy lại như vậy với bố mẹ tôi. Ngoài ra tôi cũng hỗ trợ bố mẹ vợ trả nợ, ngoài 100 triệu năm đầu tiên, tôi vẫn hỗ trợ thêm 250 triệu nữa chia nhỏ từ 2019 đến 2021 khi bố mẹ vợ cần tiền. Bố mẹ vợ không kinh doanh gì cả nhưng nợ nần thì không thiếu. Tôi không hiểu sao nợ nhiều vậy nhưng bố mẹ vợ cũng không chịu bán nhà để trả nợ, tôi vẫn hỗ trợ để vượt qua được. Biếu Tết bên nội thế nào bên ngoại như vậy, năm nào cũng đầy đủ. Sau nhiều năm, bố mẹ, tôi và em gái tôi đi làm cùng cố gắng thì năm 2024 mới mua được miếng đất và xây nhà cho bố mẹ.
Tôi thấy từ khi vợ bắt đầu đi làm, tiếp xúc với việc nữ quyền độc hại, không phân biệt đâu là nữ quyền, đâu là công bằng, sẻ chia trong gia đình. Bao nhiêu năm ở Australia, vợ chưa bao giờ làm việc thời gian quá nhiều. Cô ấy đi làm cũng chỉ từ năm 2019-2023 là kiếm ra tiền chút. Những lúc không có việc, tôi lo lắng hết cho cô ấy mà chưa bao giờ kêu ca gì.
Năm 2023, vợ có bầu, tôi cố gắng mua nhà ở Australia để mẹ con có chỗ ở. Cả hai góp hết tiền tiết kiệm dành dụm vừa đủ tiền đặt cọc 20%, còn lại 80% tôi vay ngân hàng. Về nhà mới, vợ tôi ở nhà vì bầu nặng nề, một mình tôi đi làm gánh nợ ngân hàng và nuôi cả gia đình từ đó đến giờ đã tròn ba năm, con cũng 2,5 tuổi và đã đi học. Trong thời gian vợ mang bầu, chúng tôi có nhận du học sinh vào ở và nuôi cơm để có thêm thu nhập trả nợ ngân hàng. Lúc đông thì ba người, lúc vắng thì một người nhưng trung bình là hai người.
Tôi để vợ giữ tiền nhà của một người để có tiền chi tiêu cho bản thân, muốn mua gì thì mua. Ngoài ra toàn bộ chi phí gia đình tôi trả hết, có thẻ ngân hàng của tôi để vợ có thể ra ngoài đi chợ mua đồ cho gia đình nếu tôi mua không đủ. Về việc cơm nước, vợ nấu rất ngon. Biết vợ vất vả đi chợ nên 95% là tôi đi hết vì tôi làm ở gần chợ. Cơm xong là tôi dọn dẹp, rửa bát, cuối tuần tôi hút bụi, lau nhà, dọn nhà vệ sinh, cắt cỏ, làm đủ thứ việc để chia sẻ công việc cùng vợ.
Khi vợ đẻ, mẹ tôi qua chăm cháu được hơn tháng mà “cơm không lành canh không ngọt”, mẹ lau nước mắt về lại Việt Nam. Trong lúc cãi nhau với mẹ, vợ tôi còn đập cả cốc trước mặt mẹ làm tôi thấy hết sức thiếu giáo dục. Tôi chỉ lắc đầu đưa mẹ đi và sớm mua vé cho mẹ về dù mẹ một đời hy sinh vì con vì cháu. Sau bao nhiêu năm mới đặt chân sang thăm con, được bế cháu nội. Tôi làm đơn ly dị sau đợt đó nhưng vợ lại níu kéo, thương con nhỏ nên tôi lại thôi.
Từ ngày có con, tôi thay đổi nhiều lịch sinh hoạt để chăm con và hỗ trợ vợ. Tôi là dân tập thể dục thể thao, ngày nào cũng phải tập một chút cho khỏe người. Cô ấy rất thích ngủ, chỉ tiếng động nhỏ là khó chịu nên tôi “đi nhẹ nói khẽ cười duyên”. Buổi tối sau khi con ngủ, tôi muốn chơi một hai trận game cho thư giãn mà cô ấy cũng kêu nên tôi đành phải thôi. Tôi đổi thành sáng dậy sớm từ 6h sáng để tập thể dục rồi mới vào gọi hai mẹ con dậy. Sáng tôi cho con ăn sáng, nhiều khi con dậy mẹ còn chưa dậy. Vợ tôi sáng ra còn đủ các thủ tục, tập thể dục rồi ăn sáng, cứ vứt con cho tôi đến khi tôi gần đi làm mới thôi.
Kể từ khi cô ấy kêu đau vai, tôi ôm con ngủ luôn, ru con ngủ rồi hai bố con ngủ với nhau. Sáng sớm hôm nay, lúc chuông báo thức kêu, con bò dậy cùng bố, vợ mới gắt lên là “từ mai bố tự dậy đi, đừng đặt báo thức”. Tôi mới bảo “bị sao vậy, không chuông báo thức sao dậy được”, rồi cãi nhau. Tôi thấy vợ can thiệp quá sâu vào thói quen sinh hoạt tốt của tôi. Với tôi, con dậy sớm không sao, dậy cùng bố, hai bố con ăn sáng sớm rồi tập thể dục với nhau nhưng vợ cứ kêu mệt rồi cằn nhằn, gắt gỏng rất khó chịu. Sáng sớm tôi không muốn thấy năng lượng tiêu cực đó xuất hiện như vậy.
Tôi đi làm về mệt mỏi nhưng về nhà là nụ cười trên môi, không bao giờ ca thán hay cằn nhằn về công việc dù công việc rất áp lực. Những lúc cãi nhau, vợ bảo không muốn đẻ con nữa, nói nhiều tôi thực sự buồn vì tôi muốn có ít nhất hai con. Nhưng với vợ tôi, con cái cảm giác như gánh nặng chứ không phải niềm vui. Rồi còn bảo tôi thích thì đi kiếm vợ hai đi, tôi thực sự rất buồn. Hôm nào vợ vui vẻ thì mọi thứ rất ổn nhưng một tuần số ngày vui chắc được một ngày. Về quan hệ, một tháng được vài lần, dù tôi rất sung và lúc nào cũng ham muốn nhưng vợ kêu mệt và từ chối suốt.
Tôi đang rất loay hoay trong cuộc hôn nhân này, muốn nghe lời tư vấn từ các bạn vì tôi cảm thấy hai vợ chồng như hai đường thẳng song song, không có điểm kết nối giữa suy nghĩ và nhận thức. Thứ kết nối duy nhất chính là cậu con trai. Cảm ơn mọi người.
Tại hội nghị xúc tiến hợp tác Việt Nam - Trung Quốc, Vietjet Air công bố 5 đường bay mới gồm Hà Nội - Hàng Châu, Hà Nội - Ân Thi, Hà Nội - Hoàng Sơn, TP HCM - Quế Lâm và TP HCM - Hoàng Sơn. Trong đó, hai tuyến Hà Nội - Ân Thi và TP HCM - Quế Lâm đã khai thác từ đầu tháng 4, các đường bay còn lại dự kiến mở trong thời gian tới.
Theo đại diện hãng, việc mở rộng mạng bay giúp tăng kết nối tới các điểm đến có tiềm năng du lịch như Hoàng Sơn, Quế Lâm, đồng thời phục vụ nhu cầu giao thương giữa các trung tâm kinh tế. Vietjet Air hiện duy trì các đường bay tới nhiều thành phố lớn của Trung Quốc như Bắc Kinh, Thượng Hải, Thành Đô, Tây An và Quảng Châu.
Ngoài Trung Quốc, hãng này tiếp tục mở rộng sang Nhật Bản và Đông Nam Á. Đường bay Hà Nội - Shizuoka dự kiến khai trương từ 28/4 với tần suất 3 chuyến khứ hồi mỗi tuần. Hai đường bay Đà Nẵng - Jakarta và Nha Trang - Singapore dự kiến khai thác từ cuối tháng 4 và đầu tháng 6, với tần suất lần lượt 5 và 4 chuyến khứ hồi mỗi tuần.
Vietnam Airlines mở rộng mạng bay đường dài khi công bố đường bay thẳng Hà Nội - Amsterdam từ ngày 16/6, với tần suất 3 chuyến khứ hồi mỗi tuần bằng tàu bay Airbus A350. Đây là đường bay thẳng đầu tiên giữa Việt Nam và Hà Lan, giúp rút ngắn thời gian di chuyển và tăng khả năng kết nối tới một trong những trung tâm logistics lớn của châu Âu.
Sau khi khai thác tuyến này, Vietnam Airlines sẽ có 12 đường bay thẳng tới châu Âu, kết nối 8 điểm đến gồm Paris, Frankfurt, London, Munich, Milan, Copenhagen, Moscow và Amsterdam, qua đó mở rộng khả năng kết nối với các trung tâm kinh tế lớn.
Trước đó đầu tháng 4, hãng cũng đã khai thác đường bay TP HCM - Phuket với tần suất 5 chuyến mỗi tuần, phục vụ nhu cầu du lịch giữa hai điểm đến nghỉ dưỡng trong khu vực.
Vietravel Airlines tập trung vào Đông Nam Á khi khôi phục đường bay Hà Nội - Bangkok từ ngày 24/4 đến 24/10, với tần suất một chuyến mỗi ngày, nhằm đáp ứng nhu cầu đi lại giữa hai thị trường gần.
Sun PhuQuoc Airways, hãng hàng không mới khai thác thương mại từ cuối năm 2025, cũng nhanh chóng mở rộng mạng bay quốc tế. Trong năm 2026, hãng dự kiến khai thác 9 đường bay tới 7 thị trường gồm Đài Loan, Hàn Quốc, Singapore, Thái Lan, Hong Kong, Ấn Độ và Malaysia. Chuyến bay Phú Quốc - Đài Bắc đã khai thác từ ngày 29/3, tiếp đó là chặng Phú Quốc - Seoul từ ngày 17/4.
Theo các chuyên gia, việc nhiều hãng đồng loạt mở rộng mạng bay cho thấy tín hiệu phục hồi rõ rệt của ngành hàng không, đồng thời phản ánh chiến lược cạnh tranh bằng việc gia tăng độ phủ điểm đến và kết nối quốc tế.
Số liệu của Cục Hàng không Việt Nam cho thấy trong quý 1/2026, thị trường vận tải hàng không đạt 24,1 triệu lượt khách, tăng 16% so với cùng kỳ năm trước. Trong đó, khách nội địa đạt 10,2 triệu, tăng 12%, còn vận chuyển quốc tế đạt 13,9 triệu lượt, tăng 19%, với các thị trường lớn gồm Trung Quốc, Hàn Quốc, Nga, Đài Loan, Nhật Bản, Mỹ, Ấn Độ, Australia, Campuchia, Philippines và Malaysia.
Sáng nay 19.4, tại Thành cổ Quảng Trị, giải đua xe đạp tỉnh Quảng Trị năm 2026 với chủ đề "Chung tay kiến tạo hòa bình" do Sở VH-TT-DL tỉnh Quảng Trị phối hợp với Báo Thanh Niên tổ chức đã chính thức khai mạc trong không khí trang nghiêm và sôi nổi.
Đây là hoạt động trọng điểm trong khuôn khổ Ngày hội đạp xe Vì hòa bình, tiếp nối thành công của chương trình diễu hành diễn ra trước đó, thu hút sự quan tâm của đông đảo người dân và bạn bè quốc tế.
Giải năm nay quy tụ hơn 260 VĐV đến từ 31 câu lạc bộ xe đạp trong nước, cùng các đoàn quốc tế đến từ các tỉnh Savannakhet, Khammuon, Salavan, Champasak (Lào); tỉnh Nakhon Phanom, Mukdahan (Thái Lan). Sự góp mặt của các tay đua quốc tế không chỉ nâng cao chất lượng chuyên môn mà còn tạo nên cầu nối giao lưu văn hóa, thể thao giữa các quốc gia trong khu vực.
Phát biểu tại lễ khai mạc giải đua xe đạp "Chung tay kiến tạo hòa bình", ông Phan Văn Hóa nhấn mạnh ý nghĩa đặc biệt của sự kiện trong chuỗi hoạt động hướng tới kỷ niệm Ngày đất nước thống nhất 30.4 và mở đầu cho các hoạt động của Lễ hội Vì hòa bình năm 2026.
Theo ông Hóa, giải đấu quy tụ hơn 260 VĐV đến từ 31 câu lạc bộ trong nước cùng các đoàn quốc tế, cho thấy sức lan tỏa ngày càng rộng của phong trào xe đạp. Những năm gần đây, phong trào này đã phát triển mạnh mẽ, thu hút đông đảo người dân tham gia, góp phần xây dựng lối sống lành mạnh và gắn kết cộng đồng.
Đặc biệt, việc tổ chức giải tại Thành cổ Quảng Trị – một "địa chỉ đỏ" gắn với những năm tháng chiến tranh khốc liệt mang ý nghĩa sâu sắc. Ông Hóa khẳng định, đây không chỉ là một sự kiện thể thao đơn thuần mà còn là hoạt động tri ân lịch sử, nhắc nhớ về sự hy sinh của các thế hệ đi trước, đồng thời lan tỏa thông điệp hòa bình trong bối cảnh thế giới còn nhiều biến động.
"Hình ảnh hàng trăm VĐV từ khắp mọi miền đất nước và các nước bạn cùng đạp xe qua những di tích lịch sử chính là minh chứng sinh động cho tinh thần kết nối, cho khát vọng xây dựng một thế giới không còn chiến tranh, không còn nỗi đau", ông Hóa nhấn mạnh.
Cũng theo lãnh đạo Sở VH-TT-DL tỉnh Quảng Trị, giải đua lần này thể hiện rõ khát vọng về độc lập, tự do và hòa bình bền vững của dân tộc Việt Nam. Thông qua hoạt động thể thao, ban tổ chức mong muốn gửi đi thông điệp về một thế giới ổn định, hợp tác và phát triển.
Ông Hóa bày tỏ tin tưởng, với sự chuẩn bị chu đáo của ban tổ chức cùng tinh thần thi đấu đoàn kết, trung thực và cao thượng, các VĐV sẽ mang đến những màn tranh tài hấp dẫn, để lại nhiều dấu ấn đẹp trong lòng người hâm mộ. Đồng thời, ông cũng đề nghị lực lượng trọng tài điều hành giải đấu công tâm, đúng luật; khán giả cổ vũ văn minh, góp phần tạo nên thành công chung.
Phát biểu tại buổi lễ, bà Đàm Truyền Uyên Ly, Giám đốc Ngân hàng TMCP Phát triển TP.HCM (HDBank) chi nhánh Quảng Trị, cho rằng Ngày hội đạp xe Vì hòa bình không chỉ dừng lại ở một hoạt động thể thao mà còn mang ý nghĩa kết nối sâu sắc giữa quá khứ và hiện tại trên vùng đất Quảng Trị – nơi từng chịu nhiều đau thương của chiến tranh nhưng đang vươn mình mạnh mẽ.
Theo bà Uyên Ly, hành trình của các VĐV qua những địa danh lịch sử cũng chính là hành trình lan tỏa thông điệp về đoàn kết, trách nhiệm và khát vọng hòa bình.
"Đây là ngày hội của đam mê, của tinh thần gắn kết xã hội và nâng cao ý thức bảo vệ môi trường, cùng kiến tạo một tương lai xanh bền vững", bà Uyên Ly nhấn mạnh.
Bên cạnh hoạt động thi đấu, ban tổ chức còn triển khai nhiều hoạt động ý nghĩa như trao học bổng cho 10 em học sinh nghèo vượt khó học giỏi, các gia đình chính sách có hoàn cảnh khó khăn trên địa bàn phường Quảng Trị.
Sau lễ khai mạc, hơn 500 học sinh đến từ các trường trên địa bàn đã tham gia diễu hành xe đạp quanh khu vực Thành cổ, tạo nên hình ảnh sinh động, trẻ trung, tiếp nối thông điệp hòa bình bằng những hành động cụ thể.
Các nội dung thi đấu diễn ra ngay sau đó trên các tuyến đường xung quanh Thành cổ, với nhiều cự ly dành cho các nhóm tuổi khác nhau. Trong đó, nội dung nam trên 51 tuổi và nhóm 40 - 50 tuổi thi đấu cự ly 30 km; nội dung nữ thi đấu 20 km; và nhóm nam từ 18 - 39 tuổi tiếp tục tranh tài ở cự ly 30 km. Các vòng đua khép kín quanh Thành cổ không chỉ đòi hỏi thể lực mà còn là thử thách về chiến thuật và bản lĩnh của các tay đua.
Ban tổ chức kỳ vọng, khép lại giải đấu, hình ảnh những vòng xe nối nhau lăn bánh quanh Thành cổ không chỉ là cuộc đua về tốc độ, mà còn là biểu tượng của sự tiếp nối – từ ký ức chiến tranh đến khát vọng hòa bình, từ quá khứ đau thương đến hiện tại phát triển.
Ngay sau các thủ tục chuyên môn, các VĐV nam trên 51 tuổi đã bước vào phần thi đấu 30 km (12 vòng) trong điều kiện thời tiết khá lý tưởng với nắng nhẹ, nhiệt độ vào thời điểm 8 giờ sáng 19.4 khoảng 28 - 30 độ C. Dọc các tuyến đường quanh Thành cổ Quảng Trị, đông đảo người dân địa phương đã đứng kín hai bên đường, hào hứng cổ vũ, tạo nên bầu không khí sôi động và tiếp thêm tinh thần cho các tay đua.
Đi bộ mang lại nhiều lợi ích sức khỏe, đặc biệt là ngăn ngừa bệnh mạn tính, nhưng đi bao nhiêu để đạt hiệu quả vẫn là chủ đề gây tranh cãi. Nghiên cứu mới vừa được công bố trên tạp chí khoa học Nature Communications đã tìm ra con số chính xác giúp đẩy lùi huyết áp cao, tiểu đường, gan nhiễm mỡ và cả béo phì.
Trong khi lối sống ít vận động làm tăng tỷ lệ tử vong và các bệnh mạn tính cao hơn. Các nhà khoa học tại Trung tâm Y tế Đại học Vanderbilt (Mỹ) nhận thấy rằng ngồi nhiều làm tăng nguy cơ mắc vô số bệnh lý, từ tiểu đường, huyết áp cao, bệnh động mạch vành, suy tim, cho đến bệnh thận mạn tính, gan nhiễm mỡ, bệnh phổi tắc nghẽn mạn tính, trầm cảm, ngưng thở khi ngủ và rung nhĩ.
Nhằm tìm hiểu xem cần đi bộ ít nhất bao nhiêu bước mỗi ngày để giảm thiểu những rủi ro trên, các tác giả đã xem xét 15.327 người tham gia được đeo thiết bị đếm bước chân, đặc biệt là những người ngồi nhiều, như dân văn phòng, ngồi từ 8 - 14 giờ mỗi ngày.
Kết quả đã phát hiện cố gắng đi bộ từ 1.700 đến 5.500 bước mỗi ngày có thể ngăn ngừa được nhiều bệnh mạn tính.
Các nhà nghiên cứu giải thích rằng: Thay vì chỉ khuyên đi bộ chung chung, nghiên cứu này đã chỉ ra số bước cụ thể bạn nên đi để ngăn ngừa bệnh tật. Và đây quả thực là tin vui cho những người phải ngồi nhiều do công việc, chỉ cần cố gắng đi bộ thêm một số bước cụ thể mỗi ngày là đã có thể hóa giải được tác hại của việc ngồi nhiều.
Tối thiểu, chỉ cần 1.700 bước (tương đương khoảng 15 - 20 phút đi bộ), bạn đã bắt đầu bảo vệ cơ thể khỏi béo phì và các bệnh nguy hiểm khác.