Như vậy, sau hơn ba tháng áp dụng ngưỡng doanh thu miễn thuế với hộ kinh doanh ở mức 500 triệu đồng/năm, Bộ Tài chính vừa đề nghị sửa đổi để hỗ trợ đối tượng này. Đây là cơ hội để hộ kinh doanh minh bạch doanh thu, dòng tiền. Trong thực tế, ghi nhận cho thấy vẫn còn tình trạng hộ kinh doanh lách bằng cách thu tiền mặt.
Theo ghi nhận của Tuổi Trẻ, sau khi cơ quan thuế yêu cầu hộ kinh doanh tách bạch tài khoản cá nhân và tài khoản hộ kinh doanh đồng thời phải thông báo tài khoản cho cơ quan thuế, nhiều hộ kinh doanh đã tìm cách lách bằng cách hạn chế thanh toán không tiền mặt.
Chị Duyên (phường Gia Định, TP.HCM) cho hay trước đây chủ căn hộ dịch vụ nơi chị thuê yêu cầu trả tiền hằng tháng qua tài khoản. Đến tháng chủ nhà gửi thông báo và chị chuyển khoản rất khỏe.
Tuy nhiên, từ sau khi cơ quan thuế áp dụng quy định mới, hằng tháng chị phải ra ATM rút tiền mặt để trả tiền phòng và tiền điện nước vì chủ nhà không nhận tiền qua tài khoản. “Trường hợp của tôi không phải cá biệt vì nhiều đồng nghiệp của tôi cũng gặp phải”, chị Duyên nói.
Trong khi đó, anh Trường (phường An Nhơn, TP.HCM) cho biết trong lần ghé tiệm bánh mì khá lớn trên đường Hoàng Văn Thụ, phường Đức Nhuận, TP.HCM để mua bánh bao và bánh mì ăn sáng mới đây, nhưng chủ tiệm lại nhất định không nhận chuyển khoản nên anh không thể mua hàng.
“Tuần trước chủ quán bún bò tôi hay ăn cũng yêu cầu nếu chuyển khoản phải trả thêm 10% khiến tôi hết sức bất ngờ”, anh Trường kể.
Anh H. (phường Hà Đông, Hà Nội) cho biết từ đầu năm đến nay, một số chỗ bán hàng hạn chế nhận thanh toán chuyển khoản. Trong khi đó, trước đây khách thanh toán tiền mặt hay chuyển khoản đều như nhau, thậm chí có lúc cần tiền mặt vài trăm ngàn, còn có đổi nhờ ở tiệm cà phê, quán ăn…
“Từ sau Tết, ngay như cô giáo dạy thêm môn văn của con tôi đã thông báo chỉ nhận học phí bằng tiền mặt. Trong khi trước đó, cô thông báo học phí qua Zalo và nhận chuyển khoản 100%”, anh H. kể.
Nêu thực tế sau hơn ba tháng chuyển từ thuế khoán sang áp dụng thuế kê khai, Bộ Tài chính cho biết có phát sinh hiện tượng một số hộ kinh doanh hạn chế thanh toán không dùng tiền mặt, ưu tiên giao dịch tiền mặt nhằm che giấu doanh thu.
“Ngoài ra, còn do tâm lý che dấu doanh thu để trốn thuế và sợ bị phát hiện ra doanh thu đã không kê khai trước đây mặc dù tại nghị định 68 đã khẳng định cơ quan thuế không sử dụng doanh thu khai thuế năm 2026 để truy thu thuế các năm trước”, Bộ Tài chính ghi nhận.
Bộ Tài chính đánh giá đây là xu hướng ngắn hạn, phát sinh do tâm lý cảnh giác ban đầu với chính sách mới. Thực tế, thanh toán không dùng tiền mặt phát triển mạnh mẽ. Thói quen tiêu dùng đã thay đổi rõ rệt, đặc biệt trong thương mại điện tử và dịch vụ.
Xu thế thanh toán không dùng tiền mặt là tất yếu. “Việc một bộ phận hộ cá nhân kinh doanh cố tình thanh toán tiền mặt là biểu hiện của hành vi trốn, tránh thuế cần có sự vào cuộc của các cơ quan chức năng”, một lãnh đạo bộ này nói.
Cũng theo vị này, trong thời gian tới cơ quan thuế sẽ tăng cường quản lý rủi ro qua phân tích dữ liệu lớn (big data) từ hóa đơn điện tử, dòng tiền, sàn thương mại điện tử; đối chiếu thông tin thanh toán qua ngân hàng, trung gian thanh toán… “Do vậy, việc che giấu doanh thu thông qua giao dịch tiền mặt sẽ ngày càng khó và tiềm ẩn rủi ro pháp lý cao đối với người nộp thuế”, vị này khẳng định.
Theo bà Lê Thị Duyên Hải (Phó chủ tịch kiêm Tổng thư ký Hội Tư vấn thuế Việt Nam), yêu cầu quan trọng nhất với hộ kinh doanh là quản lý được dòng tiền, gồm toàn bộ doanh thu từ bán hàng hóa, dịch vụ và các khoản chi phục vụ hoạt động kinh doanh.
Hộ kinh doanh cần tách bạch tài khoản kinh doanh và tài khoản cá nhân, đồng thời đăng ký đầy đủ các tài khoản với cơ quan thuế. Việc sử dụng chung tài khoản hoặc không kê khai đầy đủ có thể khiến chi phí không được chấp nhận, làm tăng số thuế phải nộp, thậm chí bị xử phạt hoặc truy cứu trách nhiệm nếu vi phạm nghiêm trọng.
Theo quy định hiện hành, hộ kinh doanh phải đăng ký với cơ quan thuế toàn bộ thông tin tài khoản ngân hàng, ví điện tử liên quan đến hoạt động kinh doanh. “Minh bạch dòng tiền không còn là lựa chọn mà là yêu cầu bắt buộc. Đây cũng là cơ hội để hộ kinh doanh nâng tầm quản trị và phát triển bền vững hơn”, bà Hải nhận định.
Trong khi đó, ông Đặng Trung Hiếu (Giám đốc sản phẩm và giải pháp, phát triển sản phẩm, quản lý dịch vụ và thu hộ, Techcombank) cho biết ngân hàng đã phát triển các giải pháp số hóa như nền tảng T-Shop của Techcombank giúp hộ kinh doanh quản lý bán hàng, xuất hóa đơn, theo dõi doanh thu – chi phí trên một hệ thống duy nhất.
Dữ liệu được ghi nhận theo thời gian thực, hỗ trợ kiểm soát dòng tiền và giảm sai sót. Thực tế, nhiều hộ kinh doanh gặp khó khăn trong quản lý dòng tiền khi thu từ nhiều nguồn như chuyển khoản, QR code, tiền mặt, sàn thương mại… Tuy nhiên, khi sử dụng bộ phần mềm của Techcombank, mọi thứ trở nên dễ dàng.
Và một lợi ích nữa là hộ kinh doanh không phải làm việc với nhiều nhà cung cấp riêng lẻ cho từng dịch vụ như hóa đơn điện tử, chữ ký số…, mà có thể sử dụng toàn bộ trong hệ thống tích hợp. Điều này giúp giảm chi phí, đơn giản hóa vận hành”.
Ông Hiếu cho rằng lợi ích lớn nhất của việc số hóa và minh bạch dòng tiền là nâng cao khả năng tiếp cận vốn. Với giải pháp số hóa, dữ liệu về hóa đơn và dòng tiền ra vào tài khoản được ghi nhận đầy đủ, đây là cơ sở quan trọng để ngân hàng đánh giá chính xác “sức khỏe” kinh doanh và đưa ra hạn mức vay phù hợp.
“Dữ liệu dòng tiền được số hóa có thể xem như một “mỏ vàng”. Ngân hàng có thể chủ động phân tích dữ liệu và đề xuất hạn mức phù hợp với nhu cầu và tình hình kinh doanh thực tế của cô chú, anh chị hộ kinh doanh”, ông Hiếu cho biết.
Ngày 15/4, UBND tỉnh Đồng Nai có văn bản gửi các cơ quan, đơn vị trực thuộc về việc xử lý dứt điểm nợ tiền điện, không để tình trạng nợ đọng kéo dài.
Theo đó, Chủ tịch UBND tỉnh Đồng Nai chỉ đạo các sở, ban, ngành, UBND các xã, phường khẩn trương rà soát các đơn vị trực thuộc còn nợ tiền điện theo danh sách của Công ty Điện lực Đồng Nai.
Các đơn vị phải ưu tiên cân đối, cấp phát bổ sung nguồn kinh phí hoặc hướng dẫn đơn vị cấp dưới hoàn tất thủ tục để thanh toán dứt điểm 100% nợ đọng tiền điện lũy kế của năm 2025 và 2 tháng đầu năm 2026.
Đối với các đơn vị có số nợ lớn và thời gian quá hạn trên 6 tháng, thủ trưởng các cơ quan này phải chịu trách nhiệm trực tiếp nếu để xảy ra tình trạng ngừng cung cấp điện. UBND tỉnh Đồng Nai yêu cầu các đơn vị nhanh chóng hoàn tất thanh toán trước ngày 30/4.
Sau thời hạn trên, với các đơn vị vẫn để nợ đọng kéo dài mà không có lý do chính đáng, Sở Nội vụ sẽ tổng hợp, tham mưu UBND tỉnh xem xét xếp loại năm 2026 đối với người đứng đầu cơ quan, đơn vị đó.
Theo báo cáo, tính đến ngày 16/3, tình hình thanh toán tiền điện của các đơn vị thụ hưởng ngân sách Nhà nước ở Đồng Nai chuyển biến chậm. Tổng nợ tồn đọng lũy kế từ năm 2025 và 2 tháng đầu năm 2026 trên 10,4 tỷ đồng, với hơn 2.670 hóa đơn chưa thanh toán, quyết toán.
Qua rà soát, nguyên nhân mấu chốt nằm ở khâu phân bổ và cấp phát dự toán. Các đơn vị dự toán cấp 1 chưa kịp thời bố trí nguồn kinh phí hoặc chậm hoàn tất thủ tục thẩm định đơn giá, quyết toán kinh phí vận hành cho đơn vị trực thuộc.
Theo Yahoo! Japan, phần phim điện ảnh mới nhất của loạt anime nổi tiếng Doraemon - chuyển thể từ manga của Fujiko F. Fujio - mang tên Doraemon: Tân Nobita và lâu đài dưới đáy biển (đạo diễn Tetsuo Yajima) giữ vững vị trí số 1 suốt 6 tuần liên tiếp.
Sau thành công của Doraemon: Nobita và cuộc phiêu lưu vào thế giới trong tranh (đạo diễn Yukiyo Teramoto) ra mắt năm ngoái, thương hiệu này tiếp tục đạt thành tích dẫn đầu phòng vé trong 6 tuần hai năm liên tiếp.
Trong ba ngày cuối tuần từ ngày 3 đến 5-4, phim thu hút khoảng 213.000 lượt khán giả, đạt doanh thu khoảng 276 triệu yen. Tổng cộng đến nay, phim mang về 2,93 triệu lượt người xem và vượt mốc 3,7 tỉ yen doanh thu.
Loạt phim điện ảnh Doraemon, kể từ phần đầu tiên Doraemon: Chú khủng long của Nobita ra mắt năm 1980 đến năm 2026, phát hành đều đặn mỗi mùa xuân suốt 45 năm (trừ một vài trường hợp ngoại lệ). Tính đến phần phim hiện tại, đây thực sự là một trong những series điện ảnh kéo dài hiếm có.
Doraemon Movie 45 mới nhất là bản làm lại của Nobita và lâu đài dưới đáy biển ra mắt năm 1983. Bản gốc là phần thứ 4 của series và được xem là một trong những kiệt tác thời kỳ đầu. Sau 43 năm, câu chuyện ấy tái sinh với phiên bản hoàn toàn mới.
Vậy tại sao nhà sản xuất lại chọn Lâu đài dưới đáy biển vào thời điểm này? Lý do lớn nhất có lẽ nằm ở việc thế hệ từng xem bản gốc giờ đã thành các bậc cha mẹ.
Chủ đề đại dương mang tính phổ quát, bối cảnh phiêu lưu hoành tráng, cùng với khả năng lồng ghép các vấn đề hiện đại như môi trường... tất cả tạo nên sự cân bằng giữa hoài niệm cho thế hệ cũ và sự mới mẻ cho khán giả trẻ.
So với phiên bản năm 1983, bản remake điều chỉnh để phù hợp với tiêu chuẩn hiện đại: chú trọng yếu tố đúng nguyên tác, nâng cấp hình ảnh với công nghệ hoạt hình mới để tái hiện thế giới đại dương tuyệt đẹp, cập nhật một phần nội dung câu chuyện, cải tiến thiết kế nhân vật, đồng thời nâng cao chất lượng âm thanh và hình ảnh.
Doraemon Movie 45 vẫn giữ sự tôn trọng với bản gốc, nhưng đồng thời được làm mới để phù hợp với khán giả năm 2026.
Doraemon Movie 45 trên nền ca khúc Yume wo Kanaete Doraemon
Khi bản gốc ra mắt vào năm 1983, những khán giả nhí ngày ấy giờ bước vào độ tuổi 40 và đang nuôi dạy con cái. Mong muốn "cho con xem lại bộ phim mình từng yêu thích" trở thành động lực lớn khiến họ đưa con đến rạp.
Khi cha mẹ và con cái cùng đến rạp, người lớn kể: "Đây là bộ phim cha/mẹ từng xem hồi nhỏ", còn trẻ em thì có thêm một trải nghiệm ấm áp với gia đình.
Những khoảnh khắc cùng cười, cùng xúc động trong rạp chiếu trở thành ký ức đáng nhớ. Trên mạng xã hội, rất nhiều chia sẻ từ các bà mẹ như: "Xem cùng con mà rơi nước mắt"; "Con mình cũng thích bộ phim mình từng xem"; "Hai mẹ con cùng xúc động"... Chính những trải nghiệm này tạo nên một vòng lan tỏa tích cực trong cộng đồng phụ huynh.
Vì vậy, dù trước hay sau khi ra rạp, khán giả cũng có thể xem lại phiên bản năm 1983 để so sánh và cảm nhận rõ hơn sức hấp dẫn của Doraemon Movie 45 lần này.
Tôi là một giáo viên đã dạy Toán hơn 40 năm ở bậc phổ thông. Đọc nhiều ý kiến trái chiều về môn học này thời gian qua, tôi muốn chia sẻ góc nhìn của mình, không phải để tranh luận hơn thua, mà để nói rõ giá trị cốt lõi của Toán học:
Trước hết, tôi cho rằng nhiều người "quay lưng" với Toán vì từng học nó như một nghĩa vụ: học để thi, để "trả nợ", chứ không phải học để hiểu. Khi không nắm được bản chất, người ta dễ chán nản, rồi đi đến phủ nhận toàn bộ giá trị của môn học. Nhưng Toán không phải tự nhiên được xem là khoa học cơ bản, cũng không phải ngẫu nhiên mà nó hiện diện ở mọi cấp học.
Trong quá trình dạy học, tôi thấy rõ, Toán không chỉ là con số hay công thức. Có bao giờ bạn than phiền "không biết bắt đầu công việc từ đâu"? Toán cho ta câu trả lời đấy. Nó dạy người ta cách bắt đầu một vấn đề khi còn mơ hồ, giống như việc rút gọn một biểu thức để nhìn rõ bản chất; dạy ta cách phân tích rồi tổng hợp, như khi giải một bài hình học. Những thứ nhiều học sinh cho là "khô khan" như định nghĩa, định lý, tiên đề thực chất chính là công cụ tư duy. Bỏ qua công cụ thì không thể làm việc hiệu quả, cũng giống như vào bếp mà thiếu dụng cụ thì khó có một bữa ăn tử tế.
Học sinh sợ Toán, theo tôi, phần lớn không phải vì Toán quá khó, mà vì thiếu sự kiên nhẫn. Đây là môn học có tính kế thừa rất cao: chưa hiểu bước trước thì khó đi tiếp bước sau. Khi nền tảng không vững, cảm giác "Toán khó" là điều dễ hiểu.
Tôi cũng không đồng tình với quan điểm cho rằng học Toán là vô ích, rằng những kiến thức như tích phân, đạo hàm hay đa thức "không dùng vào đâu". Nếu vậy, có lẽ cũng có thể phủ nhận nhiều môn học khác. Vấn đề không nằm ở việc áp dụng trực tiếp từng công thức, mà ở chỗ Toán rèn cho người học cách suy nghĩ có căn cứ: dựa trên giả thiết, dữ kiện, lập luận rõ ràng, thay vì cảm tính. Một người quen tư duy như vậy khi bước vào đời sẽ biết cách tìm lời giải cho vấn đề, thay vì né tránh.
>> Kiến thức tích phân, đạo hàm 'vứt sọt rác' sau khi tôi ra trường
Thực tế hiện nay có một nghịch lý: nhiều người than Toán khó, xa rời thực tế, nhưng số học sinh giỏi, điểm cao lại rất nhiều. Điều đó cho thấy vấn đề không hoàn toàn nằm ở bản thân môn học, mà còn ở cách học, cách dạy và cách đánh giá.
Ở góc độ hệ thống, tôi cho rằng ngành giáo dục cần nhìn lại cách kiểm tra, đánh giá để tránh chạy theo thành tích. Khi điểm số trở thành mục tiêu chính, việc dạy và học dễ bị lệch khỏi thực chất. Chương trình và đề thi cũng cần được rà soát để phù hợp hơn, giúp học sinh hiểu và vận dụng, thay vì chỉ luyện kỹ năng làm bài.
Tôi cho rằng mỗi bên đều có phần việc của mình. Phụ huynh và học sinh cần nhìn nhận đúng về Toán, học nghiêm túc thay vì chạy theo điểm số; nếu thấy không phù hợp, có thể chọn hướng khác, thay vì cố theo rồi chán nản. Giáo viên cần nắm vững chương trình, hướng dẫn học sinh cách tư duy và phương pháp học. Còn cơ quan quản lý nên lắng nghe ý kiến từ người dạy trực tiếp để điều chỉnh kịp thời.
Với tôi, Toán chưa bao giờ chỉ là những con số. Nó là công cụ để ta suy nghĩ và giải quyết vấn đề một cách khoa học. Và nếu học đúng cách, giá trị đó không dừng lại trong lớp học.