“Chúng tôi đã rất dễ tính. Tổng thống Donald Trump nói rằng ‘các vị cần đến đây với thiện chí và nỗ lực hết sức để đạt được thỏa thuận’. Chúng tôi đã làm như vậy, thật không may là không thể đạt được bất kỳ tiến triển nào”, Phó tổng thống Mỹ JD Vance nói với báo giới trước khi rời Pakistan sáng nay.
Phó tổng thống Mỹ cho rằng vấn đề mấu chốt chính là Iran từ chối chấm dứt chương trình hạt nhân. “Chúng tôi rời khỏi đây với một đề xuất rất đơn giản, đó là đề nghị cuối cùng và tốt nhất của Mỹ. Hãy chờ xem liệu Iran có chấp nhận nó hay không”, ông nói.
“Chúng tôi cần thấy cam kết rằng họ sẽ không theo đuổi vũ khí hạt nhân và không tìm kiếm các công cụ cho phép nhanh chóng sở hữu được vũ khí hạt nhân. Chúng tôi vẫn chưa thấy điều đó và hy vọng sẽ thấy”, ông Vance nói khi được CNN hỏi cụ thể về những điều khoản mà Iran từ chối.
Phó tổng thống Mỹ thêm rằng trong suốt 21 giờ đàm phán với Iran, ông liên tục trao đổi với Tổng thống Trump và các quan chức cấp cao như Ngoại trưởng Marco Rubio, Bộ trưởng Quốc phòng Pete Hegseth, Bộ trưởng Tài chính Scott Bessent và đô đốc Brad Cooper, chỉ huy Bộ tư lệnh Trung tâm (CENTCOM), cơ quan phụ trách hoạt động tác chiến của Mỹ tại Trung Đông.
Hãng tin Tasnim của Iran cũng xác nhận cuộc đàm phán với Mỹ tại Pakistan đã kết thúc mà không đạt được thỏa thuận, cho rằng “những yêu cầu quá đáng của Washington” đã gây cản trở nỗ lực này. Đài truyền hình Press TV đưa tin rằng trong những điểm bất đồng có vấn đề về quyền đi lại qua eo biển Hormuz và chương trình hạt nhân của Tehran.
Phái đoàn Mỹ và Iran đàm phán suốt 21 giờ và kết thúc rạng sáng 12/4, với sự tham gia của bên trung gian là Pakistan. Khác với thông lệ, các quan chức Mỹ và Iran gặp mặt trực tiếp cùng với giới chức Pakistan, chứ không thông qua trung gian đi lại giữa các phòng. Hai bên đều có quan điểm riêng trước đàm phán, khẳng định chỉ nhượng bộ những điều có thể chấp nhận.
Cuộc đàm phán diễn ra trong lúc căng thẳng ở eo biển Hormuz leo thang. Mỹ tuyên bố đã điều tàu chiến qua eo biển để mở đường cho chiến dịch rà phá thủy lôi, trong khi Iran dọa sẽ “xử lý nghiêm” tàu quân sự ở đây.
Thông tin được nêu tại hội nghị tổng kết công tác thi hành án dân sự 6 tháng đầu năm 2026 của Cục Quản lý thi hành án dân sự, Bộ Tư pháp, ngày 9/4. Giai đoạn thống kê tính từ tháng 10 năm trước.
Trong 6 tháng, ngành thi hành án dân sự đã xử lý xong hơn 246.000 việc, đạt 47,3%; thu hồi, thi hành hơn 83.200 tỷ đồng, tăng 4,24% so với cùng kỳ năm 2025. Kết quả này được đánh giá cho thấy nỗ lực lớn của toàn hệ thống trong bối cảnh khối lượng công việc và giá trị phải thi hành tiếp tục ở mức cao.
Đối với việc thu hồi tài sản thất thoát, bị chiếm đoạt trong các vụ án tham nhũng, kinh tế, Cục Quản lý thi hành án dân sự cho biết đã tham mưu, tháo gỡ nhiều vụ việc phức tạp, qua đó thi hành xong hơn 2.000 việc với số tiền hơn 6.500 tỷ đồng.
Riêng lĩnh vực tín dụng, ngân hàng, ngành đã thi hành xong 2.700 việc, tương ứng 19.600 tỷ đồng, góp phần xử lý nợ và bảo đảm an toàn hoạt động tín dụng.
Ngoài ra, đơn vị cho biết đã tạo bước tiến trong chuyển đổi số khi đưa vào vận hành nền tảng số với nhiều phân hệ quan trọng như tài chính - kế toán; biên lai điện tử; hỗ trợ ra quyết định, tổ chức thi hành án; tiếp công dân, giải quyết khiếu nại, tố cáo thông qua Trung tâm giám sát, điều hành thông minh (IOC).
Kết luận hội nghị, Thứ trưởng Tư pháp Mai Lương Khôi yêu cầu toàn ngành thi hành án dân sự tiếp tục vận hành hiệu quả mô hình tổ chức bộ máy mới, đồng thời tăng cường kiểm tra, kiểm soát ở các khâu dễ phát sinh sai phạm như xác minh, phân loại án, thẩm định giá và bán đấu giá tài sản thi hành án.
Về chuyển đổi số, ông yêu cầu triển khai đồng bộ các giải pháp nhằm nâng cao hiệu quả thi hành án dân sự, tiến tới số hóa toàn diện quy trình tổ chức thi hành án và bảo đảm nền tảng số vận hành trên cơ sở dữ liệu "đúng - đủ - sạch - sống".
"Mỗi lãnh đạo, công chức cần tăng cường sử dụng các trợ lý ảo của nền tảng số thi hành án dân sự để hỗ trợ công việc. Mục tiêu là hoàn thành các chỉ tiêu, nhiệm vụ năm 2026", Thứ trưởng nói.
Tôi là tác giả bài: "Vợ chồng tôi nuôi con học Y suốt 6 năm", cảm ơn độc giả đã góp ý, từ đó chúng tôi chọn được hướng đi cho mình. Chúng tôi lập một tài khoản tiết kiệm riêng với số tiền trong khả năng của mình, lãi hàng tháng của tài khoản này sẽ gửi không điều kiện, không quảng bá, không mạng xã hội... cho các trung tâm bảo trợ xã hội, không cố định trung tâm nào, khi trung tâm này, khi trung tâm khác. Điều này chỉ là một khía cạnh của cuộc sống, mọi thứ còn lại không hoàn toàn tốt như vậy, chúng tôi vẫn cảm thấy chênh vênh tuổi xế chiều mà không thoát ra được để thấy cuộc sống vui và ý nghĩa. Khi mua cái nhà thứ ba, tôi tính một cái gia đình đang ở, một cái cho thuê, một cái để con cùng bạn bè của con ở đi học, đi làm giữa Sài Gòn và sẽ cho hai con khi lập gia đình.
Chúng tôi còn một khoản tiền dưỡng già đủ sống bằng thu nhập 10 năm của hai vợ chồng khi đi làm, xa hơn đến ngày nhận lương hưu. Bố mẹ tôi mất rồi, anh chị em đều tự sống được. Bố vợ mất, mẹ vợ ở quê còn nhà cửa đất đai và thờ ông nên không hoàn toàn đến ở với chúng tôi. Bà ở quê vài tuần rồi lên ở cùng nhà tôi vài tuần và cứ thế lặp lại. Chúng tôi nhận cấp học phí cho con cô giúp việc và tôi muốn nghỉ hưu sớm. Vợ ngăn lại với lý do nghỉ sẽ buồn và lẩn quẩn không biết làm gì, hơn nữa phải làm gương cho các con học tập và làm việc.
Không thể bảo các con phải cố gắng học tập, làm việc chăm chỉ khi bố lại nghỉ chơi. Thực tế là các con đã phấn đấu rất tốt đến ngày nay là do chúng nhìn tấm gương bố mẹ cố gắng mỗi ngày suốt nhiều năm qua. Tôi vì thế mà miễn cưỡng làm việc cầm chừng, đủ hoàn thành tốt nhiệm vụ ở cơ quan, nhàn nhã với công việc đơn điệu đã làm suốt mấy chục năm rồi, làm nhiều hơn thì không có gì để làm và cũng không có khả năng nghĩ ra cái mới để làm, lương đội trần, nhiều lúc hổ thẹn với con cái vì luôn động viên chúng cố gắng, hổ thẹn với những đồng nghiệp trẻ và những người cùng thời với mình vẫn hăng say làm việc và đóng góp nhiều hơn. Cảm giác lạc lõng ngay chính nơi làm việc.
Vợ tôi vì lý do sức khỏe đã phải nghỉ hưu sớm. Vài tháng đầu sau khi nghỉ, vợ vui vẻ lắm, có thời gian chăm sóc làm đẹp bản thân, làm đẹp nhà cửa. Tôi rất hào hứng lái xe đưa cả gia đình đi du lịch nếu con cái rảnh và có khi chỉ hai vợ chồng đi chơi, như mơ ước lúc còn trẻ là đi được càng nhiều nơi càng tốt và ý định đi khắp đất nước mình. Thế nhưng cũng chẳng được bao lâu, một năm sau ngày nghỉ việc, vợ có cảm giác nhàm chán với vòng lặp lẩn quẩn việc nhà, đi chơi chỉ hai vợ chồng cũng chán, con cái có việc của chúng, bạn bè có việc của họ, không thể rủ rê đi cùng mãi được. Vợ quanh quẩn ở nhà và rảnh đến mức stress, sinh ra khó ngủ, mệt mỏi hơn cả lúc đi làm, nhiều lúc muốn làm gì đó mà không biết làm gì. Vì vậy tôi cũng sinh ra tâm lý sợ nghỉ sớm nên vẫn tiếp tục làm việc ở cơ quan với cảm giác lạc lõng mỗi ngày thêm lớn.
Quý độc giả và những anh chị đi trước đã vượt qua cảm giác chênh vênh tuổi xế chiều này như thế nào. Nếu bố mẹ nghỉ việc, sống làng nhàng, liệu có thể là tấm gương để con cái sống tích cực, làm việc tốt được không? Liệu tuổi xế chiều có khả năng khởi nghiệp để mở ra con đường mới cùng với bao lo toan khác, hay sống chênh vênh thế này cho hết một kiếp người?
Khoảng 10h20, Hà Nội mưa giông diện rộng, sấm sét, gió lớn. Trên đường Tô Hiệu, cây sấu đường kính thân 15 cm, cao khoảng 20 m bị gió quật bật gốc, đổ đè trúng người đàn ông đi xe máy.
Nhân chứng Lê Hoàng cho biết cây đổ đè ngang yên xe máy, kẹp chân người đàn ông. "Tôi và khoảng 10 người cùng nâng cây mới đưa được nạn nhân ra ngoài", anh Hoàng kể.
Người đàn ông sau đó được đưa đi cấp cứu.
Tại hiện trường, cây đổ vắt ngang đường Tô Hiệu, kéo sập một phần dây cáp, gốc bật bung vỉa hè. Lực lượng chức năng đã cắt dọn cây xanh, giải phóng lòng đường, đảm bảo an toàn giao thông.
Đường Tô Hiệu dài 1,2 km, rộng 12-15 m, có hai làn xe chạy. Hai bên trồng nhiều cây xanh.