Mục Lục
ToggleNgày 10-4, Cơ quan cảnh sát điều tra Công an tỉnh Quảng Ninh cho biết đã khởi tố vụ án, khởi tố bị can và tạm giam Đinh Hữu Quý, sinh năm 1986, trú tại thôn Quảng Chính 6, xã Quảng Hà, tỉnh Quảng Ninh, để điều tra về hành vi cố ý gây thương tích.
Trước đó ngày 31-3, tại thôn Quảng Chính 6, xã Quảng Hà, Đinh Hữu Quý đã dùng tay chân đánh vợ là chị Đ.T.H.Ch., sinh năm 1990, khiến nạn nhân bị tổn hại 95% sức khỏe.
Sau khi xác minh vụ việc, căn cứ vào các tài liệu vụ án, cơ quan điều tra đã ra quyết định khởi tố bị can đối với Đinh Hữu Quý về hành vi cố ý gây thương tích theo điều 134 Bộ luật Hình sự, đồng thời áp dụng biện pháp tạm giam để phục vụ điều tra.
Được biết Đinh Hữu Quý là cán bộ xã Đường Hoa. Hiện các đơn vị, tổ chức liên quan đang phối hợp xử lý theo thẩm quyền.
Tin Gốc: https://tuoitre.vn/khoi-to-can-bo-xa-danh-vo-ton-hai-95-suc-khoe-20260410224627918.htm
Tuổi Trẻ
Vắng Rimario, CLB Thanh Hóa không thắng nổi Sông Lam Nghệ An dù đá hơn người

Tối 19-4, CLB Thanh Hóa tiếp đón người láng giềng Sông Lam Nghệ An trong bối cảnh chân sút số một Rimario Gordon rời đội không rõ lý do. Đội bóng xứ Thanh chỉ có một ngoại binh ra sân trận này là tiền vệ Odilzhon Abdurakhmanov. Trên hàng công, HLV Mai Xuân Hợp đặt niềm tin vào 100% nội binh.
Trong hiệp một, CLB Thanh Hóa tấn công chủ động nhưng thiếu sắc bén ở khâu dứt điểm. Họ không quá vượt trội Sông Lam Nghệ An, nhưng may mắn hưởng lợi từ việc đối phương tổn thất lực lượng.
Phút 32, trung vệ Hoàng Văn Khánh của Sông Lam Nghệ An nhận thẻ đỏ trực tiếp sau pha phạm lỗi thô bạo với cầu thủ CLB Thanh Hóa. HLV Văn Sỹ Sơn phải rút cầu thủ Việt kiều Karim Trần Phi Long để thay vào trung vệ Lê Nguyên Hoàng.
Chơi hơn người, CLB Thanh Hóa dồn ép Sông Lam Nghệ An. Đội bóng xứ Nghệ kiên cường phòng ngự nhưng cũng chỉ giữ sạch mành lưới đến thời gian đá bù hiệp một.
Phút 45+6, tiền đạo Lê Văn Thắng đón bóng bật ra ở ngoài vòng cấm, tung cú sút xa hiểm hóc tung lưới thủ môn Cao Văn Bình, đưa CLB Thanh Hóa vươn lên dẫn trước.
Sang hiệp hai, CLB Thanh Hóa tiếp tục chơi tấn công nhưng các tiền đạo nội thay nhau bỏ lỡ cơ hội. Trong đó, Nguyễn Ngọc Mỹ, Lê Quốc Phương hay Nguyễn Văn Tùng đều sút ra ngoài hoặc trúng thủ môn Sông Lam Nghệ An.
Nỗi nhớ Rimario trở nên hiện hữu. Không giải quyết được đối thủ, CLB Thanh Hóa trả giá ở phút 70, sau đường phản công của Sông Lam Nghệ An. Bứt tốc từ giữa sân, Trần Mạnh Quỳnh nhận đường chọc khe của Carlos Fortes, sút bóng chính xác ở thế đối mặt thủ môn CLB Thanh Hóa, san bằng tỉ số 1-1.
Đội bóng xứ Thanh nỗ lực tấn công trong thời gian còn lại nhưng chỉ có được một cú dứt điểm chạm xà. Chung cuộc, hai đội hòa nhau 1-1.
Dù chỉ có được 1 điểm, tiền đạo Lê Văn Thắng của CLB Thanh Hóa cho biết anh và toàn đội cũng đủ hài lòng. "Điều quan trọng nhất với chúng tôi trong hoàn cảnh khó khăn như hiện nay là cố gắng làm sao tồn tại được ở V-League", Văn Thắng nói.
CLB Thanh Hóa đang đứng thứ 12 trong 14 đội trên bảng xếp hạng V-League 2025 - 2026 với 17 điểm sau vòng 19, hơn đội áp chót là PVF-CAND 4 điểm. Sông Lam Nghệ An đứng thứ 8.
Tin Gốc: Tuổi Trẻ

Gần đây, tôi đọc tin TP HCM thưởng từ 3 đến 5 triệu đồng cho phụ nữ sinh đủ hai con trước 35 tuổi. Tôi đem chuyện này kể lại với con dâu, hy vọng đó sẽ là một động lực nào đó. Nhưng con chỉ nói: "Số tiền đó mang ý nghĩa tượng trưng thôi mẹ ạ, không đủ để bọn con sinh thêm đâu".
Tôi năm nay đã lên chức bà nội được 12 năm. Tưởng rằng sau khi có cháu đầu lòng, vợ chồng con trai tôi sẽ sớm có thêm đứa thứ hai, nhưng gần 10 năm qua, điều đó vẫn chưa xảy ra, dù tôi đã nhiều lần khuyên nhủ, động viên.
Vợ chồng con tôi hiện chỉ có một bé trai. Cháu đã 12 tuổi, ngoan ngoãn, học hành ổn định. Nhiều lần, tôi nhẹ nhàng gợi ý con dâu sinh thêm, phần vì muốn cháu có anh có em, phần vì tôi nghĩ gia đình đông con vẫn ấm áp hơn. Nhưng lần nào cũng vậy, con dâu tôi chỉ cười trừ: "Ở tuổi này mà nghỉ sinh, con dễ mất việc lắm mẹ. Mà phụ nữ có con nhỏ thì chẳng chỗ nào muốn nhận cả".
Con dâu tôi làm nhân viên văn phòng ở TP HCM, công việc không phải quá áp lực nhưng cũng không hề dễ thay thế. Ở môi trường cạnh tranh như hiện nay, phụ nữ nghỉ sinh dài ngày đồng nghĩa với việc tự đặt mình vào thế rủi ro. Chưa kể, sau một thời gian gián đoạn, việc quay lại guồng công việc cũng không hề đơn giản. Thế nên, nghe con nói "thưởng 3-5 triệu chẳng thấm vào đâu", tôi cũng chẳng biết làm gì.
>> Ba năm đấu tranh sinh hai con dù chồng sợ không nuôi nổi
Không chỉ là chuyện công việc, chi phí nuôi dạy một đứa trẻ ở thành phố hiện nay cũng thực sự khiến các con tôi chùn bước khi nhắc đến chuyện sinh thêm con. Vợ chồng con tôi có tổng thu nhập khoảng 35 triệu đồng mỗi tháng, không phải thấp, nhưng cũng chỉ đủ trang trải cuộc sống, nuôi một đứa con và để dành một khoản nhỏ phòng khi ốm đau, biến cố. Nếu sinh thêm, mọi thứ chắc chắn sẽ bị xáo trộn.
Tôi hiểu nỗi lo về mức sinh đang giảm, về tương lai nguồn nhân lực của đất nước. Nhưng đứng từ phía con cái mình, tôi cũng thấy rõ những áp lực rất cụ thể mà chúng đang phải đối mặt. Sinh thêm một đứa trẻ không chỉ là câu chuyện của vài triệu đồng hỗ trợ ban đầu, mà là hành trình dài hàng chục năm với vô vàn chi phí và trách nhiệm.
Tôi nghĩ nếu muốn khuyến khích người trẻ sinh con, chính sách cần đi xa hơn những khoản thưởng mang tính động viên. Điều người trẻ cần là sự yên tâm lâu dài: chi phí giáo dục hợp lý, dịch vụ y tế đảm bảo. Sự hỗ trợ cũng cần đồng hành cùng đứa trẻ từ khi chưa chào đời cho đến lúc trưởng thành. Ngoài ra, môi trường làm việc cũng phải không khiến phụ nữ bị thiệt thòi khi sinh con.
Còn với riêng tôi, sau nhiều năm khuyên con không thành, mong muốn có thêm cháu vẫn còn đó, nhưng tôi hiểu quyết định cuối cùng phải là của các con - những người trực tiếp nuôi dạy và chịu trách nhiệm cho tương lai của đứa trẻ. Mà muốn thay đổi được suy nghĩ của chúng, có lẽ cần nhiều hơn là 5 triệu tiền thưởng.
Tin Gốc: Vnexpress

Con xin chào mọi người. Con là một cô bé từ nhỏ đã rất yêu văn chương, vô cùng chìm đắm trong mỗi con chữ. Và cứ thế lớn lên từ tiểu học, đến những năm đầu cấp hai, con luôn giành nhiều giải thưởng về văn học. Cho đến đầu năm nay, con dự thi học sinh giỏi cấp tỉnh nhưng không may chỉ được giải khuyến khích. Quá trình bồi dưỡng cũng khiến con thấy tự ti, áp lực mỗi khi viết bài.
Dù học Văn con thấy rất vui nhưng giờ đây khi được yêu cầu viết một bài hoàn chỉnh, con cảm giác có chút trỗng rỗng, không phải là không viết được mà viết nhưng cảm thấy nản lòng làm sao. Thực sự chuyên Văn là giấc mơ với con nhưng trong tình trạng thế này, con không biết làm sao nữa. Đối diện với thử thách này, thực sự con không biết mình có làm nổi không nữa.
Tin Gốc: Vnexpress

