Qua xác minh, vào ngày 7-4, trang fanpage “Dịch vụ cây xanh” đã đăng tải hình ảnh một người phụ nữ kèm nội dung cho rằng có trường hợp một phụ nữ bị đánh hội đồng dẫn đến “dập não”.
Trang này viết “Mẹ tôi đang tưới cây thì bị 4 người đàn ông nhậu ở bờ kè, cặp nhà 08 – Võ Đình Sâm, phường Sóc Trăng, TP Cần Thơ kiếm chuyện và chạy qua nhà tôi đánh mẹ tôi. Có 1 cán bộ công an tham gia đánh mẹ tôi, là công an trại giam kênh 30/4 của Sóc Trăng (cũ) đánh mẹ tôi bị u não, dập não và chấn thương nặng…”.
Công an TP Cần Thơ cảnh báo đây là thông tin chưa được kiểm chứng, việc đăng và phát tán gây ảnh hưởng xấu đến lực lượng làm nhiệm vụ và ảnh hưởng đến an ninh, trật tự tại địa phương.
Hiện nay vụ việc đang được Công an TP chỉ đạo các đơn vị nghiệp vụ phối hợp cùng Công an địa phương khẩn trương xác minh làm rõ vụ việc.
Trong khi chờ kết luận chính thức, Công an TP Cần Thơ khuyến cáo người dân không đăng tải, chia sẻ, bình luận hoặc phát tán thông tin này. Việc chia sẻ thông tin sai sự thật sẽ bị xử lý theo quy định của pháp luật.
Thông tin về vụ việc này, một lãnh đạo phường Sóc Trăng (TP Cần Thơ) cho biết đã nắm được vụ việc ẩu đả xảy ra trên bờ kè sông Maspero (phường Sóc Trăng) vào tối 7-4, hiện công an phường đang mời làm việc các đối tượng liên quan vụ việc để điều tra, làm rõ.
Theo trình bày của anh T.A.K. (29 tuổi, ngụ ở đường Phạm Ngọc Thạch, phường Sóc Trăng, TP Cần Thơ), vào tối 7-4, anh chạy xe đến địa điểm bán cây kiểng của gia đình (gần bờ kè cầu quay trên sông Maspero) để đón vợ là chị P.K.H..
Trong lúc chờ, do mắc tiểu nên anh đi xuống hướng mé sông để “giải quyết”. Lúc này, cách chỗ anh K. đi vệ sinh khoảng 20m có một bàn gồm 4 người đang ăn nhậu, liên tiếp văng tục. Sau đó nhóm người này còn chọi chai bia, ném gạch vào anh.
Anh K. kể lại, lúc bỏ chạy thì nhóm này rượt đuổi và đánh vào mặt anh làm rớt mắt kính. Thấy vậy, mẹ anh – bà H.B.L. và vợ anh lúc này đang đứng gần đó ra can ngăn thì bị nhóm này đánh tới tấp.
“Lúc đó mẹ tôi bị ngất, được đưa vào Bệnh viện Đa khoa Sóc Trăng cấp cứu, nhưng tôi thấy không ổn, bị đau vùng đầu, nôn ói, ù tai… nên chuyển lên tuyến trên theo dõi. Sau đó vợ tôi cũng có triệu chứng bị ù tai, chóng mặt nên cũng đến bệnh viện kiểm tra”, anh K. cho biết.
Viện Hàn lâm Khoa học và Công nghệ Việt Nam ngày 16/4 cho biết đây là giải thưởng uy tín từ Quỹ Alexander von Humboldt, nhằm tôn vinh những nhà khoa học có thành tựu xuất sắc, ở nhiều lĩnh vực trên thế giới.
Giải được trao tối đa cho 100 người mỗi năm, mỗi giải trị giá 80.000 euro (gần 2,5 tỷ đồng). Người giành giải sẽ được mời sang Đức hợp tác nghiên cứu với các đối tác khoa học hàng đầu.
Theo thông báo của Quỹ Alexander von Humboldt, GS Phùng Hồ Hải, được trao giải trên cơ sở đề cử của GS Christopher Deninger, nhà toán học ở Đại học Münster, Đức.
GS Phùng Hồ Hải, 56 tuổi, là chuyên gia trong lĩnh vực đại số và hình học đại số. Ông tốt nghiệp Đại học Tổng hợp Lomonosov (Nga), bảo vệ tiến sĩ tại Đại học Munich (Đức) và tiến sĩ khoa học tại Đại học Duisburg-Essen (Đức).
Trong quá trình nghiên cứu, ông Hải tập trung vào các lĩnh vực như nhóm lượng tử, đại số Hopf và lý thuyết phạm trù, với nhiều công trình được công bố trên các tạp chí toán học quốc tế. Năm 2006, ông từng được trao Giải thưởng Von Kaven của Quỹ Nghiên cứu khoa học Đức (DFG).
Ngoài ra, ông tích cực tham gia đào tạo, phát triển đội ngũ toán học trẻ và thúc đẩy hợp tác khoa học quốc tế. Ông từng làm việc, giảng dạy tại nhiều cơ sở nghiên cứu uy tín ở Đức và các nước, trước khi trở về Việt Nam.
Năm 2012, ông được đặc cách công nhận chức danh giáo sư, là người Việt Nam đầu tiên được bầu làm Thành viên trẻ của Viện Hàn lâm khoa học thế giới (TWAS).
Ông giữ chức Viện trưởng Viện Toán học, Viện Hàn lâm Khoa học và Công nghệ Việt Nam giai đoạn 2017-2022, kiêm Tổng Thư ký Hội Toán học Việt Nam.
Viện Hàn lâm Khoa học và Công nghệ Việt Nam nhìn nhận việc GS Phùng Hồ Hải được trao Giải thưởng Nghiên cứu Humboldt khẳng định vị thế ngày càng được nâng cao của khoa học cơ bản Việt Nam trên trường quốc tế, mở ra những cơ hội hợp tác nghiên cứu sâu rộng hơn giữa Việt Nam và Đức.
Quỹ Alexander von Humboldt được thành lập năm 1860, mang tên nhà thám hiểm và nhà khoa học lỗi lạc người Đức. Đây là tổ chức phi lợi nhuận nổi tiếng của Đức, chuyên thúc đẩy hợp tác khoa học quốc tế và trao đổi kiến thức.
Những ngày tháng 4, vào cao điểm mùa nắng, dọc các tuyến đường xã Phương Thịnh, xã Tràm Chim, tỉnh Đồng Tháp, người dân trải phơi cọng lục bình đầy hai bên lề đường.
Ở miền Tây, cây lục bình mọc phủ kín các sông, kênh, rạch... Với những cây lục bình cao từ 60-80cm được thu hoạch, phơi khô khoảng 5-7 ngày, nhiều người có thể dùng để đan đồ thủ công mỹ nghệ.
Chị Nguyễn Thị Giếng - ngụ xã Tràm Chim, tỉnh Đồng Tháp - cho biết đã làm nghề đan lục bình được hai năm để kiếm thêm thu nhập trong thời gian nhàn rỗi, có điều kiện đưa rước các con đi học.
"Đồ thủ công từ lục bình khá đa dạng như: giỏ, rổ, thảm lót sàn, khay đựng bánh kẹo... tùy theo đợt đặt hàng mà chúng tôi sẽ đan theo yêu cầu.
Đợt này tôi đan bộ khay hình tròn với 3 kích thước khác nhau, mỗi bộ thành phẩm được bán 50.000 đồng, lục bình là của mình. Còn lục bình người ta giao mình đan thì tiền công tính khác. Trung bình mỗi ngày tôi đan được 2 bộ, kiếm được 100.000 đồng", chị Giếng nói.
Bên cạnh đó, cây lục bình còn được người dân thu hoạch phơi khô cân cho vựa thu mua giá dao động từ 23.000 - 25.000 đồng/kg. Bà Trần Thị Hằng, một chủ vựa thu mua lục bình khô (xã Tràm Chim, tỉnh Đồng Tháp), cho biết trung bình mỗi tuần vựa thu mua được khoảng 1,2 tấn lục bình, sau đó gọi lái đến cân chở đi nơi khác.
"Giá lục bình ổn định và hầu như có quanh năm, nhờ đó kiếm thêm được một ít thu nhập khi mua đi bán lại số lượng nhiều. Vào mùa nắng thì thu mua được nhiều hơn do phơi nhanh khô. Thương lái đến cân và chở đi các điểm sản xuất thủ công mỹ nghệ trong và ngoài tỉnh Đồng Tháp", bà Hằng nói.
Nghề đan lục bình phổ biến ở nhiều tỉnh thành miền Tây như Cần Thơ, Vĩnh Long, An Giang. Riêng ở Đồng Tháp đã hình thành những làng nghề đan lát lục bình ở xã Ba Sao, Tràm Chim...
Trong những cuộc trò chuyện gia đình, không khó để bắt gặp sự so sánh: người trẻ hôm nay "yếu đuối hơn", "dễ tổn thương hơn", trong khi thế hệ trước dù nghèo khó, vất vả vẫn sống kiên cường, ít khi than vãn.
Thực tế người trẻ ngày nay cởi mở hơn trong việc chia sẻ cảm xúc, sẵn sàng nói về lo âu, trầm cảm, áp lực công việc hay khủng hoảng bản thân. Nhưng chính sự cởi mở ấy lại khiến họ bị nhìn nhận "mong manh" hơn.
Câu hỏi đặt ra là liệu thế hệ trước thật sự không có vấn đề tâm lý hay họ chỉ không gọi tên chúng?
Nhiều người thuộc thế hệ cha mẹ lớn lên trong bối cảnh kinh tế khó khăn, chiến tranh hoặc thời kỳ hậu chiến. Cuộc sống khi đó ưu tiên sự sinh tồn: có cái ăn, có việc làm, nuôi được gia đình. Trong hoàn cảnh đó, cảm xúc cá nhân thường bị đặt xuống sau cùng. Không phải họ không buồn, không áp lực mà là không có điều kiện để dừng lại và đối diện với những cảm xúc đó.
Sự khác biệt lớn giữa hai thế hệ không nằm ở việc ai "mạnh mẽ" hơn mà ở cách họ đối diện với cảm xúc.
Thế hệ trước thường chọn cách im lặng, coi khó khăn là điều phải vượt qua. Thế hệ trẻ, ngược lại, có xu hướng gọi tên vấn đề, tìm kiếm sự hỗ trợ và đặt câu hỏi về sức khỏe tinh thần.
Nếu thế hệ trước đối mặt với khó khăn về vật chất thì người trẻ ngày nay lại chịu áp lực từ những yếu tố vô hình hơn: cạnh tranh nghề nghiệp, kỳ vọng xã hội, mạng xã hội và sự so sánh liên tục. Những áp lực này không dễ nhìn thấy nhưng lại tác động sâu đến tâm lý. Khi không được thấu hiểu, chúng dễ bị đánh giá là "chuyện nhỏ", dẫn đến khoảng cách giữa các thế hệ ngày càng lớn.
Thay vì đặt hai thế hệ lên bàn cân, có lẽ điều cần thiết hơn là sự thấu hiểu. Người lớn có thể thử lắng nghe nhiều hơn, thay vì so sánh. Người trẻ cũng có thể nhìn lại để hiểu rằng sự kiên cường của thế hệ trước là điều đáng trân trọng.
Sức khỏe tinh thần không phải là câu chuyện của riêng một thế hệ. Nó là vấn đề chung, chỉ khác nhau ở cách mỗi thời đại gọi tên và đối diện. Một xã hội trưởng thành không phải là xã hội không có nỗi buồn mà là nơi con người có thể nói về nỗi buồn của mình mà không bị phán xét.
Thế hệ cha mẹ có thể đã đi qua những tổn thương mà chưa từng gọi tên cho chúng. Thế hệ trẻ hôm nay lại đang học cách gọi tên nỗi buồn. Cả hai, theo những cách khác nhau, đều đang cố gắng sống tốt hơn.
Và có lẽ thay vì hỏi ai mạnh mẽ hơn, điều đáng hỏi hơn là chúng ta có đang cho nhau đủ không gian để được yếu đuối một cách lành mạnh hay chưa.