Đối với những người hay di chuyển nhiều bằng xe đạp, đây là thói quen rất tốt cho sức khỏe, tạo được động lực tích cực cho tinh thần, đồng thời cũng giúp đường phố giảm ô nhiễm.
Tuy nhiên, TP.HCM cũng được góp ý sẽ cần hành động nhiều hơn nữa để khuyến khích người dân chọn xe đạp làm phương tiên di chuyển, nhất là để đi làm.
Tôi lớn lên cùng việc đạp xe. Ở Hà Lan, đây là một loại phương tiện rất thông dụng. Đạp xe tại đây không chỉ là một sở thích mà còn là một phương thức di chuyển thường ngày.
Tôi đạp xe đi học, đi mua sắm, đi đá bóng, đi gặp bạn bè, gia đình… nói chung là đi khắp nơi bằng xe đạp, miễn là khoảng cách nằm trong phạm vi hợp lý.
Đi xe đạp tốt cho sức khỏe, tiết kiệm chi phí (không cần đổ xăng, phí gửi xe cũng thấp hơn), đồng thời góp phần bảo vệ môi trường (không gây ô nhiễm, không gây tiếng ồn).
Tôi đã ở Việt Nam được 2,5 năm. Thói quen hằng ngày của tôi là đưa con gái đến trường, sau đó tiếp tục đến văn phòng ở phường Sài Gòn (quận 1 cũ) bằng xe đạp. Mỗi chiều khoảng 9km, mất từ 30 – 40 phút, gần tương đương với việc di chuyển bằng xe máy và chắc chắn là nhanh hơn đi ô tô.
Hạ tầng giao thông ở Việt Nam chưa thân thiện lắm với xe đạp, nhưng tôi nghĩ việc đạp xe cũng không khác lắm với di chuyển bằng xe máy. Tôi không cảm thấy không an toàn khi đạp xe tại TP.HCM. Dĩ nhiên, lúc nào bạn cũng phải chú ý quan sát, nhưng điều đó cũng giống như khi đi xe máy.
Bạn sẽ cần đảm bảo đội mũ bảo hiểm tốt và có hệ thống đèn chiếu sáng đầy đủ khi trời tối. Mua xe đạp là một khoản đầu tư tốt về lâu dài, cả về chi phí lẫn sức khỏe (mà sức khỏe thì vô giá), và cũng không cần phải mua loại quá đắt tiền.
Tôi thấy hệ thống giao thông công cộng tại TP.HCM cũng đang ngày càng tốt hơn, với metro, xe buýt… Bạn cũng có thể kết hợp đi xe đạp đến trạm xe buýt hoặc ga metro. Tôi hy vọng điều này sẽ sớm trở thành một thói quen phổ biến hơn với người Việt.
Tôi thường đạp xe thể thao vào sáng sớm, và thấy có rất nhiều người khác cũng đạp xe, tạo nên cảm giác cộng đồng. Chỉ là vấn đề thời gian trước khi xe đạp trở thành phương tiện di chuyển phổ biến hơn tại TP.HCM. Càng nhiều người xung quanh đạp xe thì càng khuyến khích người khác làm theo.
Tôi cho rằng khó khăn khi đạp xe ở TP.HCM là không khí còn bụi bặm và nhiệt độ cao. Đạp xe đi làm cũng khiến tôi đến văn phòng trong tình trạng khá đổ mồ hôi. Chúng tôi đang nỗ lực để đặt một phòng tắm tại văn phòng nhằm giải quyết vấn đề này.
Hằng ngày, tôi dành ra khoảng 30 phút để đạp xe tầm 10km từ nơi ở đến chỗ làm. Nghe thì hơi xa, nhưng việc đạp xe ở Hà Lan thuận tiện ở chỗ có làn đường riêng. Lúc còn ở nhà tại Đà Lạt, tôi đã quen với việc đạp xe leo dốc, nên việc đạp xe ở nước bạn có phần dễ dàng hơn.
Nhiều người cũng hỏi sao không chọn đi tàu hay metro cho khỏe, nhưng đối với sinh viên du học, tiết kiệm cũng là một trong những động lực để đạp xe. Chi phí cho việc di chuyển bằng phương tiện công cộng tại Hà Lan cũng khá cao.
Nhìn từ Hà Lan, tôi hiểu tại sao thói quen đạp xe hằng ngày tại Việt Nam vẫn chưa được phổ biến. Theo tôi, hai điểm hạn chế nhất là do trời nắng, nóng và độ an toàn khi lưu thông trên đường chung với các phương tiện khác của xe đạp.
Tuy nhiên, nếu chưa thể đi xe đạp hằng ngày hay đi đường dài, hãy cứ nên thử đi những quãng đường ngắn trước, như đi cà phê, đi chợ gần nhà vào cuối tuần để tận hưởng được cảm giác thong dong với loại phương tiện này.
Đạp xe không chỉ là di chuyển, mà là cách chúng ta chọn để sống chậm lại và lắng nghe nhịp đập của phố thị. Đừng đợi đến khi mọi thứ hoàn hảo mới bắt đầu.
Chính những vòng xe của chúng ta ngày hôm nay sẽ là tín hiệu để đường phố Việt Nam trong tương lai trở nên xanh hơn và thân thiện hơn.
Không đạp xe đi làm, nhưng tôi đạp xe 4 ngày/tuần để rèn luyện sức khỏe. Đi cùng nhóm, tôi đạp xe từ 5 giờ sáng với quãng đường 50 – 60km, sau đó là thong thả ăn sáng, uống cà phê. Riêng ngày Chủ nhật, tôi đạp xe từ 100km trở lên.
Ban đầu, việc đạp xe đối với tôi đơn giản chỉ là một sở thích tốt cho sức khỏe, nhưng giờ đã trở thành thói quen. Tôi thấy tập luyện đều đặn, trong đó có đi xe đạp, giúp đầu óc minh mẫn hơn, tăng sức bền cho tim, phổi và cơ bắp, cải thiện tâm trạng, tinh thần sảng khoái và tích cực hơn.
Hiện nay ở TP.HCM chỉ mới có 1 tuyến đường dành cho xe đạp ở đường Mai Chí Thọ, nhưng phần nào cũng giúp giảm những tai nạn không đáng có. Vì không có làn đường riêng, nên xe đạp phải ưu tiên cho xe cơ giới và xe máy.
Nếu có hạ tầng giao thông thuận tiện hơn, đây sẽ là động lực để người dân TP.HCM đạp xe nhiều hơn, qua đó rèn luyện sức khỏe.
Tại TP.HCM cũng có nhiều phong trào đạp xe, nhiều giải đạp xe cho đủ mọi lứa tuổi. Theo tôi điều này rất tích cực khi có thể quy tụ được những người có cùng đam mê, khiến cho việc rèn luyện sức khỏe trở nên chủ động và vui vẻ hơn.
Tôi là người chồng trong câu chuyện: Tôi lẳng lặng chấp nhận 'khuyết điểm' có bồ của người chồng tốt. Vợ chồng tôi vốn là độc giả trung thành của mục Tâm sự từ nhiều năm nay, vì cả hai đều muốn hiểu thêm về góc nhìn của mọi người trước những biến cố trong cuộc sống. Hiện tại, với mong muốn xây dựng lại tổ ấm vững chắc hơn, chúng tôi thống nhất mỗi người sẽ viết một bài chia sẻ về câu chuyện của gia đình mình. Rất mong nhận được những góp ý, góc nhìn đa chiều từ độc giả để giúp gia đình tôi tìm thấy hạnh phúc trọn vẹn trong tương lai.
Tôi và vợ yêu nhau một năm rồi cưới. Ngày đó, cô ấy là dân kinh doanh giỏi, thu nhập cao, lại là con một trong gia đình gia giáo, giàu có. Thú thật, lúc đầu tôi theo đuổi cô ấy vì cái tài và gia thế nhiều hơn là tình cảm. Tôi là tình đầu của cô ấy, cô ấy chưa từng yêu ai ngoài tôi dù trước đó rất nhiều người theo đuổi. Nhưng sau một năm bên nhau và khi đã về chung một nhà, chính sự trong sáng, nền nã của vợ đã làm tôi thay đổi. Tôi cảm thấy bình yên đến lạ và bắt đầu yêu vợ thật lòng, nhất là từ lúc cô ấy mang bầu rồi sinh cho tôi một đứa con gái kháu khỉnh.
Khổ nỗi, con người tôi lại có hai mặt. Ở nhà tôi thích sự an yên nhưng ra đường tôi lại là kẻ thích chinh phục. Lúc vợ mang thai, tôi bắt đầu đổ đốn, cặp kè với mấy cô trẻ tuổi bên ngoài theo kiểu "bóc bánh trả tiền". Lúc đó tôi tự mãn lắm, cứ nghĩ mình giỏi, mình thao túng được tâm lý mọi người xung quanh để vừa có gia đình hạnh phúc vừa có thú vui bên ngoài. Cái sai lớn nhất là tôi tưởng vợ mình khờ, nhưng không phải. Sống hai vai lâu ngày, tính nết tôi thay đổi, tôi bắt đầu thấy nhàm chán, hay cáu gắt và chỉ muốn đi thật nhiều. Chính lúc tôi đang lún sâu nhất, vợ bảo tôi ngồi lại. Cô ấy nói thẳng là đã biết chuyện từ lâu rồi. Câu nói của cô ấy làm tôi đứng hình: "Nếu anh còn xem đây là gia đình thì ở lại, còn nếu không thấy hạnh phúc nữa thì anh cứ đi đi".
Lúc đó tôi nhục nhã lắm, cảm giác sụp đổ hoàn toàn nên đã dọn ra ngoài ở một thời gian. Lúc này, cô nhân tình sinh viên xúi tôi ly hôn để hai đứa làm lại từ đầu. Tôi đứng giữa hai dòng nước: một bên là quay về đối mặt với tội lỗi, một bên là đi xây dựng hạnh phúc mới. Cuối cùng, vợ chồng tôi vẫn thống nhất ly hôn. Cái ngày nhìn vợ dắt con lên xe rời đi, tôi lang thang ngoài đường như một người mất hồn. Lúc đó chẳng còn tương lai gì với cô gái trẻ kia nữa. Tôi chỉ thấy mình vừa đánh mất một thứ gì đó cực kỳ quý giá mà tiền bạc không bao giờ mua lại được. Tôi bay lên Đà Lạt ngay đêm đó, nơi mà cả nhà tôi vẫn thường đi du lịch mỗi năm. Ở trên đó một tuần, đi lại những quán cũ, ngủ lại khách sạn cũ, tôi mới thấm thía rằng: Gia đình mới là tất cả, mấy cuộc vui ngoài kia chỉ là phù du.
Ngày ra tòa, tôi quyết định để lại hết tài sản cho vợ rồi ra đi tay trắng. Tôi làm vậy để tự cắt đứt với đám bạn chơi bời và những cô gái trẻ bên cạnh, cũng là để giữ một sợi dây liên kết cuối cùng với vợ. Đúng như tôi dự đoán, khi tôi không còn tiền, hội bạn nhậu và nhân tình cũng biến mất sạch. Tôi bắt đầu cuộc sống ở thuê, làm lụng được bao nhiêu tiền là gom góp gửi hết về cho vợ. Nhiều người không hiểu lại trách vợ tôi là "hết lòng tự trọng" hay "sống phụ thuộc" mới đi nhận tiền của chồng cũ. Nhưng họ đâu biết, vợ tôi có cửa hàng kinh doanh riêng, thu nhập thừa sức lo cho hai mẹ con.
Cô ấy nhận tiền nhưng không xài một cắc, cứ để số dư cộng dồn trong tài khoản chung để sau này lo cho con. Vợ tôi sống giản dị lắm, chi tiêu cá nhân một tháng chẳng quá 3 triệu, bao nhiêu tiền cũng dành lo cho con và báo hiếu cha mẹ hai bên, rồi gửi tiết kiệm. Ngay cả khi đã ly hôn, cô ấy vẫn thay tôi chăm sóc ông bà nội chu đáo để bố mẹ tôi khỏi buồn phiền. Cô ấy cũng là nền tảng cho tôi mạnh tay làm ăn kinh doanh, mới có những thành công lớn, vì biết nếu có trắng tay cô ấy vẫn lo được cho gia đình. Việc cô ấy bán bánh online chỉ để vui, có người để trao đổi nói chuyện, vì cô ấy ngoài gia đình ra không có bạn thân, cũng không tiếp xúc với ai, người lạ không bao giờ bắt chuyện được với cô ấy.
Sau một thời gian, thấy tình cảm cô ấy dành cho mình vẫn còn, tôi chủ động nhắn tin hối lỗi. Cô ấy chỉ trả lời nhẹ nhàng: "Nếu xem đây là nhà thì anh cứ về". Giờ tôi đã được về nhà, được chăm sóc vợ con mỗi ngày. Nhưng tôi biết, cái gương đã vỡ thì dù hàn lại vẫn còn vết nứt. Có những đêm vợ mất ngủ, cô ấy lặng lẽ ra ban công đứng nhìn vào bóng tối một mình. Tôi biết cô ấy vẫn đau, vẫn chưa thể quên được những chuyện tôi đã gây ra. Tôi biết lỗi lầm này có lẽ sẽ theo chúng tôi suốt đời, nhưng tôi tự nhủ sẽ dùng tất cả sự chân thành còn lại để bù đắp, để một ngày nào đó niềm vui của cô ấy sẽ lấn át được nỗi buồn năm xưa.
Nghiên cứu vừa được công bố trên tạp chí BMJ Medicine đã chỉ đích danh bài tập tốt nhất cho tuổi thọ và cách tập hiệu quả nhất.
Các nhà khoa học từ Trường Y tế Công cộng Harvard T.H. Chan (Mỹ), Đại học Y khoa Trùng Khánh (Trung Quốc) và Đại học Yonsei (Hàn Quốc) đã phân tích dữ liệu của tổng cộng 173.229 người tham gia, nhằm tìm ra bài tập hiệu quả nhất để kéo dài tuổi thọ và so sánh hiệu quả của cách tập đơn lẻ và cách tập kết hợp nhiều bài tập đối với tuổi thọ.
Người tham gia báo cáo các hoạt động như đi bộ, chạy bộ, đạp xe, bơi lội, leo cầu thang, chèo thuyền hoặc thể dục nhịp điệu, các môn thể thao dùng vợt, yoga và giãn cơ và cả các hoạt động mạnh mẽ như cắt cỏ, làm vườn, đào đất. Trong thời gian theo dõi 30 năm, có 38.847 người đã qua đời.
Kết quả cho thấy đi bộ là bài tập được nhiều người yêu thích nhất. Đặc biệt, các phát hiện mang lại tin vui bất ngờ cho chính những người này: Đi bộ có mối liên hệ mạnh mẽ nhất trong việc giảm nguy cơ tử vong sớm, kéo dài tuổi thọ, theo trang tin khoa học Scitech Daily.
Ngoài ra, kết quả cũng cho thấy tập đa dạng nhiều bài tập sẽ mang lại kết quả tốt hơn so với chỉ tập một bài tập.
Những người có hoạt động đa dạng nhất có nguy cơ tử vong do mọi nguyên nhân thấp hơn 19%, nguy cơ tử vong do bệnh tim mạch, ung thư, bệnh hô hấp và các nguyên nhân khác thấp hơn từ 13 - 41%.
Các nhà nghiên cứu kết luận rằng: Đi bộ chính là bài tập cơ bản và hiệu quả nhất để giảm nguy cơ tử vong sớm, kéo dài tuổi thọ. Tuy nhiên, để tối đa hóa lợi ích, nên kết hợp đi bộ với tập luyện sức mạnh (tập tạ, ngồi xổm, hít đất) hoặc các môn thể thao dùng vợt, theo trang tin khoa học Scitech Daily.
Ngày 16.4, Đội CSGT đường bộ cao tốc số 6 (Phòng 6, Cục CSGT) cho biết vừa lập biên bản xử lý một đơn vị thi công trên tuyến cao tốc TP.HCM - Long Thành - Dầu Giây, mức phạt lên đến 14 triệu đồng do vi phạm quy định bảo đảm an toàn giao thông trong quá trình thi công.
Theo cơ quan chức năng, trước đó vào lúc 17 giờ 10 ngày 12.4, tại Km16+500 (đoạn qua xã An Phước, TP.HCM), trong quá trình thi công mở rộng tuyến, đơn vị thi công thuộc Tổng công ty CP XNK và XD V.N không bố trí nhân sự có chuyên môn để hướng dẫn, điều tiết giao thông theo phương án đã được phê duyệt.
Việc thiếu lực lượng điều tiết đã khiến khu vực này xảy ra tình trạng ùn ứ, tiềm ẩn nguy cơ mất an toàn giao thông, đặc biệt vào khung giờ cao điểm chiều.
Đáng chú ý, tại thời điểm kiểm tra, một xe trộn bê tông đã đi vào cao tốc từ điểm mở nhưng không có lực lượng hướng dẫn, làm gia tăng nguy cơ xảy ra tai nạn.
Căn cứ Nghị định 336/2025/NĐ-CP, hành vi không tổ chức hướng dẫn giao thông theo phương án được duyệt trong quá trình thi công trên đường cao tốc bị xử phạt từ 10 - 14 triệu đồng.
Làm việc với cơ quan chức năng, đại diện đơn vị thi công trên cao tốc TP.HCM - Long Thành - Dầu Giây đã thừa nhận vi phạm, đồng thời cam kết nhanh chóng khắc phục các tồn tại và chấp hành quyết định xử phạt.
Đội CSGT đường bộ cao tốc số 6 yêu cầu đơn vị thi công khẩn trương bổ sung đầy đủ lực lượng hướng dẫn, phân luồng giao thông, lắp đặt hệ thống biển báo, rào chắn và các thiết bị cảnh báo cần thiết, nhằm bảo đảm trật tự an toàn giao thông trong suốt quá trình thi công trên tuyến cao tốc có lưu lượng phương tiện lớn này.