Thảo luận về kết quả phát triển kinh tế – xã hội giai đoạn 2021-2025 chiều 1/4, Phó chủ nhiệm Thường trực Ủy ban Dân nguyện và Giám sát Lê Thị Nga cho biết nhiệm kỳ qua đất nước đối mặt nhiều thách thức liên tiếp. Đó là đại dịch Covid-19, thiên tai đến biến động quốc tế, tác động trực tiếp đến tăng trưởng và đời sống người dân.
Theo bà Nga, ngay từ đầu nhiệm kỳ, Việt Nam đã phải tập trung toàn bộ nguồn lực cho công tác phòng, chống dịch, có thời điểm đứng trước áp lực rất lớn. Tuy nhiên, với sự lãnh đạo của Đảng và điều hành quyết liệt của Chính phủ, tình hình đã được kiểm soát. Khi chuyển sang giai đoạn phục hồi, trong bối cảnh bão lũ gây thiệt hại nặng nề ở nhiều địa phương, Chính phủ tiếp tục chỉ đạo sát sao việc ứng phó, hỗ trợ người dân ổn định cuộc sống, triển khai các chương trình xây dựng nhà ở.
Ở giai đoạn cuối nhiệm kỳ, biến động địa chính trị, đặc biệt là xung đột tại Trung Đông, tác động mạnh đến giá năng lượng, song Chính phủ đã chủ động điều chỉnh chính sách thuế, góp phần giữ ổn định giá xăng dầu.
Phó chủ nhiệm Thường trực Ủy ban Dân nguyện và Giám sát cho rằng khó khăn trải dài suốt nhiệm kỳ, nhưng Chính phủ vẫn duy trì điều hành sát thực tiễn, đạt kết quả tích cực. Tăng trưởng bình quân 5 năm đạt 6,2%, riêng năm 2025 đạt trên 8%, cơ bản hoàn thành các chỉ tiêu Trung ương và Quốc hội giao. Nhiều công trình hạ tầng điện, giao thông trọng điểm được triển khai, hoàn thành, góp phần tạo nền tảng cho phát triển.
“Người dân rất ấn tượng với một Chính phủ điều hành linh hoạt, chủ động và vị Thủ tướng lăn lộn, bám sát thực tiễn, gần dân sát dân, làm việc bất kể ngày đêm, ngày nghỉ”, bà nói.
Chủ nhiệm Ủy ban Khoa học, Công nghệ và Môi trường Nguyễn Thanh Hải đánh giá Chính phủ đã có bước tiến trong hoàn thiện thể chế và định hướng chuyển dịch mô hình tăng trưởng theo hướng dựa trên công nghệ. Kinh tế số và thương mại điện tử phát triển nhanh, góp phần mở rộng không gian thị trường và nâng cao khả năng tham gia chuỗi cung ứng toàn cầu của doanh nghiệp.
Tuy nhiên, bà cũng chỉ ra một số hạn chế khi nhiều chỉ tiêu chưa đạt kế hoạch như kinh tế số, năng suất lao động, hạ tầng xử lý môi trường, tỷ lệ thu gom nước thải sinh hoạt… Từ đó, bà đề nghị Chính phủ đánh giá đầy đủ việc triển khai Chiến lược quốc gia về nghiên cứu, phát triển và ứng dụng trí tuệ nhân tạo, đồng thời tập trung khắc phục các tồn tại về môi trường và hạ tầng kỹ thuật.
Nói về mục tiêu giai đoạn tới, Chủ tịch Quốc hội Trần Thanh Mẫn cho rằng việc hai con số từ năm 2026 đòi hỏi Chính phủ phải điều hành quyết liệt, thực chất và đồng bộ hơn. Cùng với đó, các chỉ tiêu cụ thể như GDP bình quân đầu người khoảng 7.000 USD vào năm 2030, kinh tế số đóng góp 30% và tỷ lệ đô thị hóa trên 50% cũng đặt ra áp lực lớn về chất lượng tăng trưởng.
Để đạt được các mục tiêu này, Chủ tịch Quốc hội đề nghị Chính phủ tập trung nguồn lực cho các dự án chiến lược như đường sắt tốc độ cao, điện hạt nhân, đồng thời đẩy mạnh cải cách thể chế và hoàn thiện mô hình chính quyền địa phương hai cấp. Ông cũng lưu ý yêu cầu đồng bộ trong xây dựng và thực thi pháp luật, bảo đảm nghị định và thông tư được ban hành kịp thời, tránh tình trạng luật có hiệu lực nhưng chậm đi vào cuộc sống.
Tổng thư ký, Chủ nhiệm Văn phòng Quốc hội Lê Quang Mạnh thì đề nghị Chính phủ xây dựng kịch bản cụ thể để 34 tỉnh, thành phố đạt tăng trưởng trên 10%, đồng thời duy trì vốn đầu tư toàn xã hội, thu hút đầu tư nước ngoài và tháo gỡ các dự án chậm triển khai.
Về dài hạn, theo ông, Chính phủ cần tập trung nâng cao năng suất quốc gia, bảo đảm tính đồng bộ trong thực thi chính sách, đồng thời tính toán hiệu quả của các dự án đầu tư công lớn như sân bay Long Thành, đường sắt tốc độ cao Bắc – Nam đối với tăng trưởng trong thập kỷ tới.
Tôi là tác giả bài: "Vợ chồng tôi nuôi con học Y suốt 6 năm", cảm ơn độc giả đã góp ý, từ đó chúng tôi chọn được hướng đi cho mình. Chúng tôi lập một tài khoản tiết kiệm riêng với số tiền trong khả năng của mình, lãi hàng tháng của tài khoản này sẽ gửi không điều kiện, không quảng bá, không mạng xã hội... cho các trung tâm bảo trợ xã hội, không cố định trung tâm nào, khi trung tâm này, khi trung tâm khác. Điều này chỉ là một khía cạnh của cuộc sống, mọi thứ còn lại không hoàn toàn tốt như vậy, chúng tôi vẫn cảm thấy chênh vênh tuổi xế chiều mà không thoát ra được để thấy cuộc sống vui và ý nghĩa. Khi mua cái nhà thứ ba, tôi tính một cái gia đình đang ở, một cái cho thuê, một cái để con cùng bạn bè của con ở đi học, đi làm giữa Sài Gòn và sẽ cho hai con khi lập gia đình.
Chúng tôi còn một khoản tiền dưỡng già đủ sống bằng thu nhập 10 năm của hai vợ chồng khi đi làm, xa hơn đến ngày nhận lương hưu. Bố mẹ tôi mất rồi, anh chị em đều tự sống được. Bố vợ mất, mẹ vợ ở quê còn nhà cửa đất đai và thờ ông nên không hoàn toàn đến ở với chúng tôi. Bà ở quê vài tuần rồi lên ở cùng nhà tôi vài tuần và cứ thế lặp lại. Chúng tôi nhận cấp học phí cho con cô giúp việc và tôi muốn nghỉ hưu sớm. Vợ ngăn lại với lý do nghỉ sẽ buồn và lẩn quẩn không biết làm gì, hơn nữa phải làm gương cho các con học tập và làm việc.
Không thể bảo các con phải cố gắng học tập, làm việc chăm chỉ khi bố lại nghỉ chơi. Thực tế là các con đã phấn đấu rất tốt đến ngày nay là do chúng nhìn tấm gương bố mẹ cố gắng mỗi ngày suốt nhiều năm qua. Tôi vì thế mà miễn cưỡng làm việc cầm chừng, đủ hoàn thành tốt nhiệm vụ ở cơ quan, nhàn nhã với công việc đơn điệu đã làm suốt mấy chục năm rồi, làm nhiều hơn thì không có gì để làm và cũng không có khả năng nghĩ ra cái mới để làm, lương đội trần, nhiều lúc hổ thẹn với con cái vì luôn động viên chúng cố gắng, hổ thẹn với những đồng nghiệp trẻ và những người cùng thời với mình vẫn hăng say làm việc và đóng góp nhiều hơn. Cảm giác lạc lõng ngay chính nơi làm việc.
Vợ tôi vì lý do sức khỏe đã phải nghỉ hưu sớm. Vài tháng đầu sau khi nghỉ, vợ vui vẻ lắm, có thời gian chăm sóc làm đẹp bản thân, làm đẹp nhà cửa. Tôi rất hào hứng lái xe đưa cả gia đình đi du lịch nếu con cái rảnh và có khi chỉ hai vợ chồng đi chơi, như mơ ước lúc còn trẻ là đi được càng nhiều nơi càng tốt và ý định đi khắp đất nước mình. Thế nhưng cũng chẳng được bao lâu, một năm sau ngày nghỉ việc, vợ có cảm giác nhàm chán với vòng lặp lẩn quẩn việc nhà, đi chơi chỉ hai vợ chồng cũng chán, con cái có việc của chúng, bạn bè có việc của họ, không thể rủ rê đi cùng mãi được. Vợ quanh quẩn ở nhà và rảnh đến mức stress, sinh ra khó ngủ, mệt mỏi hơn cả lúc đi làm, nhiều lúc muốn làm gì đó mà không biết làm gì. Vì vậy tôi cũng sinh ra tâm lý sợ nghỉ sớm nên vẫn tiếp tục làm việc ở cơ quan với cảm giác lạc lõng mỗi ngày thêm lớn.
Quý độc giả và những anh chị đi trước đã vượt qua cảm giác chênh vênh tuổi xế chiều này như thế nào. Nếu bố mẹ nghỉ việc, sống làng nhàng, liệu có thể là tấm gương để con cái sống tích cực, làm việc tốt được không? Liệu tuổi xế chiều có khả năng khởi nghiệp để mở ra con đường mới cùng với bao lo toan khác, hay sống chênh vênh thế này cho hết một kiếp người?
Cơ quan Quản lý Quân dịch Mỹ (SSS), đơn vị phụ trách cơ sở dữ liệu những công dân là nam giới có thể được gọi nhập ngũ trong tình huống khẩn cấp, đã gửi đề xuất quy định mới về "tự động đăng ký" cho Văn phòng Thông tin và Các vấn đề Quy định thuộc Nhà Trắng hồi cuối tháng 3 và đang chờ phê duyệt cuối cùng.
Quy định này dựa vào Đạo luật Ủy quyền Quốc phòng cho năm tài khóa 2026, được Tổng thống Donald Trump ký ban hành vào tháng 12/2025, trong đó yêu cầu chuyển từ cơ chế đăng ký theo sự chủ động của cá nhân sang tự động thông qua tích hợp dữ liệu liên bang.
Mỹ chưa kích hoạt lệnh gọi nhập ngũ bắt buộc kể từ năm 1973 và từ đó chỉ tuyển những người tình nguyện ký hợp đồng phục vụ trong quân đội. Dù vậy, SSS vẫn duy trì hệ thống đăng ký nghĩa vụ quân sự để sẵn sàng trong trường hợp khẩn cấp.
Quy định mới dự kiến có hiệu lực từ tháng 12. SSS nói quy định "tự động đăng ký" này nhằm đơn giản hóa thủ tục và cho phép chính quyền liên bang điều chỉnh nguồn lực, chuyển chi phí từ các hoạt động tuyên truyền, vận động sang các mục tiêu củng cố năng lực sẵn sàng chiến đấu và huy động lực lượng.
Hệ thống tuyển quân của Mỹ được thiết lập từ năm 1917 dưới thời tổng thống Woodrow Wilson sau khi nước này tham gia Thế chiến I. Chế độ nghĩa vụ quân sự bắt buộc đã được đình chỉ vào năm 1975 dưới thời tổng thống Gerald Ford.
Đến năm 1980, tổng thống Jimmy Carter đưa ra cơ chế danh sách dự phòng là SSS để đảm bảo Mỹ có khả năng huy động quân số nhanh chóng trong trường hợp khẩn cấp.
Hiện nay, hầu hết nam công dân Mỹ và người nhập cư trong độ tuổi 18-25 phải tự đăng ký vào danh sách sẵn sàng thực hiện nghĩa vụ quân sự trong vòng 30 ngày kể từ sinh nhật 18 tuổi. Họ cũng có thể đăng ký muộn đến trước khi tròn 26 tuổi. Những người không đăng ký có thể bị coi là vi phạm luật liên bang, đối mặt với các hình phạt như không đủ điều kiện tham gia các chương trình phúc lợi liên bang, bị phạt tới 250.000 USD hoặc tối đa 5 năm tù.
Tuy nhiên, tỷ lệ đăng ký đã giảm trong những năm gần đây, một phần do tùy chọn đăng ký bị loại khỏi các mẫu đơn vay vốn sinh viên liên bang từ năm 2022, vốn trước đó chiếm khoảng 1/4 số lượt đăng ký.
Với quy định mới, nam giới sẽ được tự động đưa vào hệ thống trong vòng 30 ngày sau khi đủ 18 tuổi, thông qua việc kết nối với các nguồn dữ liệu liên bang.
Tổng thống Mỹ không thể đơn phương quyết định áp dụng lệnh gọi nhập ngũ bắt buộc mà cần sự phê chuẩn của quốc hội. Nhà Trắng cho biết việc khôi phục chế độ nghĩa vụ quân sự "không phải là kế hoạch hiện tại", dù vẫn để ngỏ các phương án trong tương lai.