Hiểu rõ nguyên tắc vận hành “có đóng – có hưởng” của hệ thống bảo hiểm xã hội, nữ lao động 45 tuổi ở Hà Nội từng kiến nghị chủ doanh nghiệp nâng nền tiền lương làm căn cứ đóng nhưng không được đồng ý vì làm tăng chi phí.
Chị Mai biết nếu đóng trên nền thu nhập thực lĩnh hơn 20 triệu đồng, mỗi tháng chị sẽ trích 1,6 triệu đồng vào Quỹ Hưu trí tử tuất, chưa tính các khoản bảo hiểm y tế, bảo hiểm thất nghiệp, công đoàn phí. Song chị chấp nhận vì đó là cách duy nhất để nâng tiền hưởng các chế độ liên quan như ốm đau, trợ cấp thất nghiệp trong trường hợp nghỉ làm và quan trọng nhất là lương hưu sau này khi hết tuổi lao động.
Với mức đóng hiện hành, mỗi lần điều chỉnh chỉ nhích thêm vài trăm nghìn, chị Mai sớm tính được lương hưu sau này “ngót nghét 3-4 triệu” đồng. Bởi căn cứ tính trong khu vực doanh nghiệp bình quân toàn bộ quá trình, chưa kể những năm đầu nền lương đóng rất thấp. Chị lo ngại đó là khoản “không đủ ăn, chứ chưa tính đến các chi phí khác” khi giá cả sinh hoạt ngày càng đắt đỏ.
Không thể thay đổi nền đóng BHXH cũng không thể trông cậy vào mỗi lương hưu khi 15 năm nữa mới đến tuổi nhận, người mẹ hai con xoay sang tích lũy một số tài sản khác từ sớm, mua thêm bảo hiểm nhân thọ cho người thân trong gia đình để phòng ngừa đau ốm.
“Đóng bảo hiểm xã hội mức thấp là lựa chọn bất đắc dĩ bởi người lao động không thể tự quyết, không ai muốn đóng thấp hưởng thấp, sau này lại thành gánh nặng để nhà nước phải hỗ trợ”, chị nói.
Không chấp nhận tiền đóng BHXH mức 8 triệu đồng, chị Đỗ Linh – quản lý cấp trung công ty quảng cáo ở Hà Nội – khi phỏng vấn đã thỏa thuận với nhà tuyển dụng để nâng được nền đóng lên 12 triệu đồng. Mức này bằng một nửa thu nhập, nhưng chị chấp nhận “còn hơn đóng chỉ nhỉnh hơn lương tối thiểu vùng”.
Hiện, mỗi tháng chị Linh trích đóng gần 1,4 triệu đồng vào các quỹ bắt buộc, cao hơn các lao động khác. Chị hiểu nếu phát sinh vấn đề liên quan sức khỏe hoặc trợ cấp thì không bị thiệt thòi về quyền lợi. Đơn cử nếu hưởng chế độ thai sản chị sẽ nhận được hơn 70 triệu đồng, trong khi đóng nền lương 8 triệu chỉ nhận 48 triệu đồng.
Kiên quyết thương lượng để có mức đóng cao, bởi trước đây chị Linh từng “lãnh hậu quả” khi công ty cũ nhiều năm chỉ đóng BHXH trên nền tiền lương tịnh tiến từ 3 đến 4,6 triệu đồng. Năm 2019 khi làm hồ sơ hưởng bảo hiểm thất nghiệp, chị sốc vì mức trợ cấp 2,7 triệu đồng mỗi tháng – bằng 60% bình quân sáu tháng đóng BHXH liền kề trước khi nghỉ việc theo quy định. Khoản trợ cấp chỉ đủ trả tiền phòng trọ, chưa tính điện nước trong thời gian tìm việc mới buộc chị phải rút tích lũy ra tiêu.
Trong khi đó, em gái chị Linh làm ở một doanh nghiệp FDI Nhật Bản, đóng BHXH trên thu nhập thực lĩnh khoảng 25 triệu đồng. Khi nhận trợ cấp thất nghiệp cuối năm ngoái, người này nhận được 15 triệu mỗi tháng.
Nhưng tiền lương làm căn cứ đóng 12 triệu đồng mới thực hiện khoảng hai năm nay, đó chưa phải là mức cuối cùng mà nữ quản lý mong muốn. Chị Linh vẫn lo lương hưu sau này không đủ sống bởi tham gia BHXH 10 năm, nền đóng ban đầu chỉ khoảng 3 triệu đồng mà căn cứ tính bình quân cả quá trình.
“Nếu có cơ hội, tôi vẫn chọn cách thỏa thuận để đóng BHXH ở mức cao hơn”, chị khẳng định, kể trước đây ra trường chỉ quan tâm có công việc là tốt chứ không biết nhiều về các chế độ liên quan BHXH. Chị khuyến cáo người trẻ mới đi làm, ngoài mức lương nên hỏi kỹ và tìm hiểu rõ về các chế độ này để đỡ thiệt thòi quyền lợi.
Đến tháng 7/2025, khoảng 2,4 triệu người hưởng lương hưu, trợ cấp BHXH, trợ cấp hàng tháng mức 3-10 triệu đồng, chiếm 80% tổng số người hưởng cả nước. Trong số này có ông Võ Lưu, từng là công nhân cầu đường ở Lạng Sơn từ cuối năm 1989, hiện hưởng mức lương hưu 3,44 triệu đồng mỗi tháng. Nghỉ hưu từ năm 2013, ban đầu ông hưởng 1,8 triệu đồng sau gần 23 năm đóng BHXH.
“Công ty đóng cho bao nhiêu mình chấp nhận bấy nhiêu, xác định là rất thấp vì lương trước khi nghỉ cũng chỉ vài triệu bạc”, ông kể.
Ba năm sau ngày nhận hưu trí, đến 2016, ông Lưu đi làm bảo vệ công ty để có thêm tiền nuôi con vào đại học. Mức lương bảo vệ của ông sau mười năm hiện hưởng 4,7 triệu đồng. Vợ ông, cô giáo về hưu sau chồng vài năm cũng nhận trông trẻ ngoài giờ để tích lũy. Thu nhập ngoài đều cao hơn hưu trí, vợ chồng già tính gắng thêm vào năm khi còn sức khỏe. Ông tính nếu lương hưu mỗi năm nếu điều chỉnh thêm một ít, tiết kiệm cũng đủ sống.
Thống kê lương hưu bình quân của người hưởng từ ngân sách hiện đạt khoảng 5,7 triệu đồng và từ Quỹ Bảo hiểm xã hội khoảng 6,7 triệu đồng. Tỷ lệ hưởng lương hưu của người Việt thuộc nhóm cao nhất Đông Nam Á, tối đa 75% với nam đóng đủ 35 năm BHXH và 30 năm với nữ. Song mức hưởng hưu trí thuộc nhóm trung bình do tiền đóng chưa cao, chủ yếu tăng do điều chỉnh lương cơ sở khu vực nhà nước và lương tối thiểu trong doanh nghiệp.
Cơ quan Bảo hiểm xã hội từng chỉ ra thực tế nhiều doanh nghiệp chia năm xẻ bảy thu nhập lao động thành các khoản khiến khó xác định làm căn cứ đóng BHXH. Lao động thu nhập mỗi tháng hàng chục triệu song tiền đóng BHXH bình quân chỉ gần 6 triệu đồng, nhỉnh hơn lương tối thiểu vùng. Lương hưu thấp ngoài liên quan số năm tham gia còn là hệ quả trực tiếp của tiền lương làm căn cứ đóng thấp.
Tổng kết thi hành Nghị định 75/2024 về điều chỉnh lương hưu, trợ cấp BHXH, trợ cấp hàng tháng, Bộ Nội vụ đánh giá áp dụng mức tăng theo tỷ lệ % ngày càng làm khoảng cách chênh lệch lương hưu giữa người thụ hưởng gia tăng. Lần đầu tiên cơ quan này đề xuất thay đổi cách thức điều chỉnh theo hướng áp dụng cả tăng theo tỷ lệ % và số tiền tuyệt đối nhằm khắc phục những bất cập trên, áp dụng từ ngày 1/7.
12 năm trước, khi còn non nớt và đầy nhiệt huyết, tôi từng nghĩ đến việc mở một nhà hàng theo mô hình quán ăn chay ở TP HCM, tập trung vào những món ăn đơn giản nhưng chỉnh chu, với tiêu chí: chỉ cần món ăn ngon, sạch sẽ là khách hàng sẽ tự tìm đến, sẽ quay lại, và quán sẽ đông khách từ ngày này sang ngày khác.
Nhưng thực tế phũ phàng đã dạy tôi một bài học sâu sắc: "ngon" chỉ là điểm khởi đầu, chứ không bao giờ là đích đến. Trong quá trình vận hành, tôi từng quyết định mở rộng thêm hai cơ sở mới với kỳ vọng sẽ giúp thương hiệu phát triển nhanh hơn. Tuy nhiên, khi hệ thống chưa đủ vững, việc mở rộng khiến chất lượng và trải nghiệm dịch vụ của khách hàng không còn đồng đều. Sau một thời gian, tôi quyết định đóng lại hai địa điểm này, chỉ giữ lại một quán duy nhất để tập trung cải thiện chất lượng.
Khi bắt tay vào làm, tôi mới nhận ra rằng giữa một thị trường F&B cạnh tranh khốc liệt - nơi có hàng trăm, hàng nghìn quán ăn mọc lên mỗi năm, việc chỉ dựa vào chất lượng món ăn ngon là chưa đủ. Nhiều quán có tô mì ngon xuất sắc, bún chuẩn vị, hay cà phê thơm lừng, nhưng vẫn phải đóng cửa sau một hai năm. Lý do không phải vì đồ ăn, thức uống của họ kém chất lượng, mà vì họ thiếu những thứ "vô hình" khác nhưng quyết định sự sống còn của một thương hiệu. Đó là cách giữ chân khách, cách vận hành bền vững, và cách xây dựng mối quan hệ lâu dài.
Món ăn là thứ khách chạm vào đầu tiên qua thị giác (màu sắc bắt mắt), khứu giác (mùi thơm quyến rũ), và vị giác (hương vị hài hòa). Một tô bún măng với nước dùng vàng óng, và chén nước mắm gừng ớt cay nồng, chắc chắn sẽ khiến thực khách ấn tượng ngay từ miếng đầu tiên. Đó là "cú hook" mạnh mẽ để khách quyết định thử và có thể quay lại lần thứ hai. Nhưng để họ quay lại lần thứ ba, thứ tư, và trở thành khách quen thậm chí giới thiệu cho bạn bè, người thân thì cần rất nhiều thứ khác:
>> Quán cà phê bán chai nước suối 15 K khi khách xin nước lọc
Đầu tiên là không gian và trải nghiệm tổng thể. Thực khách bây giờ không chỉ muốn ăn ngon, mà họ còn cần được "sống" trong không gian đó. Một quán sạch sẽ, ấm cúng, ánh sáng vừa phải, nhạc nền nhẹ nhàng sẽ khiến họ thoải mái, ngồi lâu hơn. Ngược lại, dù món ăn ngon đến mấy, nhưng bàn ghế bẩn, toilet kém vệ sinh, hay nhân viên phục vụ thờ ơ, khách sẽ chọn quán khác lần sau.
Thứ hai là dịch vụ và sự chân thành. Đây là yếu tố quyết định sự khác biệt của một quán. Chẳng hạn như nhân viên nhớ tên khách quen, nhớ sở thích của họ (ví dụ vị khách đó thích ít cay hơn và không biết ăn rau muống), hỏi han chân thành, xử lý khiếu nại nhanh chóng và tận tình... Những điều nhỏ này tạo cảm giác "được quan tâm". Nhiều nghiên cứu và kinh nghiệm thực tế ở Việt Nam cho thấy, khách hàng thường quay lại không chỉ vì món ăn, mà vì cảm giác được đối xử như "người nhà" hoặc "bạn bè".
Thứ ba là sự nhất quán và vận hành chuyên nghiệp. Hôm nay có thể món ăn ngon, nhưng bữa sau lại dở chính là lý do lớn khiến khách mất lòng tin. Muốn duy trì chất lượng món ăn ổn định, bạn phải có quy trình bếp rõ ràng, nguyên liệu tươi mới mỗi ngày, và đội ngũ được đào tạo tốt. Đồng thời, quản lý chi phí, dòng tiền, nhân sự cũng cực kỳ quan trọng. Ngành F&B có tỷ lệ thất bại cao (nhiều nơi ghi nhận khoảng 20-60% quán mới đóng cửa trong năm đầu), chủ yếu vì thiếu kế hoạch tài chính và khả năng thích ứng.
Cuối cùng là xây dựng mối quan hệ lâu dài. Đây mới là "chìa khóa vàng" để đi đường dài. Thay vì chỉ chạy quảng cáo tìm khách mới (chi phí cao), bạn phải biết tập trung chăm sóc khách cũ qua chính sách tích điểm, ưu đãi cá nhân hóa, chương trình thành viên, hoặc đơn giản là tương tác trên mạng xã hội. Khách quen sẽ trở thành "đại sứ thương hiệu" miễn phí, họ chia sẻ ảnh món ăn đẹp, tag bạn bè, và mang cả gia đình đến trong những lần sau.
Những biến động lớn nhất đến từ việc phải liên tục điều chỉnh mô hình vận hành, đặc biệt trong giai đoạn thị trường thay đổi và dịch bệnh, buộc tôi phải tìm cách tối ưu chi phí, tinh gọn đội ngũ và thích nghi với nhu cầu mới của khách hàng. Đến hiện tại, quán ăn của tôi vẫn tồn tại và đi tiếp không phải vì mở rộng nhanh, mà nhờ tập trung vào sự ổn định: giữ chất lượng món ăn nhất quán, cải thiện trải nghiệm khách hàng, và xây dựng mối quan hệ lâu dài với khách quen.
Từ hành trình của mình, tôi học được rằng kinh doanh F&B giống như một cuộc hôn nhân dài hạn: món ăn ngon là sự hấp dẫn ban đầu, nhưng sự thấu hiểu, kiên trì và chăm sóc hàng ngày mới giữ được tình cảm. Mỗi ngày, tôi đều tự hỏi: hôm nay khách có cảm thấy vui khi đến quán không? Nhân viên có được hỗ trợ tốt để phục vụ tận tâm không? Mọi thứ có thực sự cân bằng giữa lợi nhuận và giá trị mang lại cho khách?
Sau hơn 10 năm hoạt động trong ngành, tôi không còn ảo tưởng rằng chỉ cần "nấu ngon" là đủ. Thay vào đó, tôi tập trung vào việc xây dựng một hệ thống: từ bếp núc đến phục vụ, từ marketing đến chăm sóc khách hàng, tất cả đều hướng tới một mục tiêu duy nhất tạo ra sự gắn kết.
Nếu bạn đang ấp ủ mở quán, hoặc đã và đang kinh doanh F&B, tôi muốn gửi một lời khuyên chân thành: hãy đầu tư mạnh vào món ăn, đồ uống ngon làm "vốn liếng ban đầu", nhưng hãy dành nhiều tâm huyết hơn cho dịch vụ, không gian, sự nhất quán và mối quan hệ với khách. Đó chính là những thứ sẽ giúp bạn trụ vững và phát triển bền vững trong một thị trường đầy thử thách như hiện nay.
Diệp Thị Thanh TuyềnCô gái dùng cốc của quán cà phê cho chó cưng uống nước
Ba khách chỉ gọi một ly cà phê 30 K nhưng ngồi 'cắm rễ'
Vị khách bực bội vì quán cà phê không cho túi nilon đựng ly nước mang về
Hai năm mở quán cà phê, tôi mất trắng 600 triệu
Tôi phát điên vì quán cà phê bắt khách tự bê đồ uống lên xuống cầu thang
Từ hiệu sách cho khách vào 'đọc chùa' đến quán cà phê chê người ngồi 'cắm rễ'
Lãnh đạo Cục Việc làm, Bộ Nội vụ hôm 3/4 cho biết không có chủ trương hoán đổi hai kỳ nghỉ lễ trong tháng 4 mà thực hiện theo Bộ luật Lao động. Bộ đã thông báo những ngày nghỉ lễ Tết năm 2026: Giỗ Tổ Hùng Vương (10/3 Âm lịch) nghỉ một ngày và dịp 30/4-1/5 nghỉ hai ngày.
Lịch nghỉ này áp dụng cho công chức, viên chức, lao động khu vực nhà nước. Tại khối tư nhân, một số doanh nghiệp chủ động sắp xếp hoán đổi hoặc chuyển vào phép năm để nối liền hai kỳ lễ cho lao động nghỉ kéo dài.
Thực hiện quyền tự chủ, ông Đỗ Danh Giáp, Chủ tịch Công đoàn Công ty Nissei, KCN Thăng Long, Hà Nội, cho biết doanh nghiệp chủ động hoán đổi ngày làm việc 28/4 sang thứ bảy tuần sau kỳ lễ và áp dụng một ngày nghỉ phép năm vào 29/4. 1.500 lao động sẽ nghỉ liền mạch 8 ngày, từ 26/4 đến hết 3/5.
Lịch nghỉ được công đoàn cơ sở và người sử dụng lao động thỏa thuận và thông báo từ cuối năm 2025 trên cơ sở tham khảo ý kiến lao động nên nhận được sự đồng tình cao. Bởi phần lớn họ là người ngoại tỉnh, quê xa nên nghỉ dài sẽ dễ về thăm nhà, đi du lịch và thêm thời gian với gia đình.
"Kế hoạch sản xuất tập trung được đẩy mạnh ngay từ đầu năm thay vì để gián đoạn nên nghỉ lễ kéo dài không ảnh hưởng nhiều", ông nói, lý giải thêm mỗi tháng công ty được nghỉ hai hoặc ba ngày thứ bảy, lịch làm bù sẽ được bố trí vào một trong những ngày này để vừa được nghỉ dài mà vẫn đảm bảo thực thi đúng luật lao động.
Theo ông Giáp, doanh nghiệp chủ động phương án trên cơ sở rút kinh nghiệm một số dịp lễ, sát ngày cơ quan quản lý đề xuất hoán đổi hoặc thay đổi lịch nghỉ khiến các bên bị động. Nhà máy khi ấy phải bố trí lại lịch làm việc, người lao động cũng khó mua vé tàu xe do khan hiếm hoặc đã hết.
Giữa tháng 3, Công ty Dược phẩm Ampharco, Đồng Nai, cũng thông báo cho hàng trăm lao động khối văn phòng và nhà máy nghỉ lễ 9 ngày, từ 25/4 hết hết 3/5. Trước đó, người lao động đã được bố trí làm bù hai tuần liên tục vào ngày 21 và 28/3 để đảm bảo tiến độ đơn hàng và hoán đổi cho các ngày làm việc 28-29/4. Lãnh đạo phòng ban được yêu cầu tích cực giải quyết công việc, tránh để tồn đọng việc sau kỳ nghỉ lễ và chủ động báo lịch nghỉ đến khách hàng toàn quốc.
"Lịch nghỉ lễ dài và được thông báo sớm giúp chúng tôi chủ động đặt vé tàu xe không bị đắt, lên kế hoạch về quê hoặc đi chơi không bị cập rập", cán bộ nhân sự phụ trách khối nhà máy cho hay.
Với một số doanh nghiệp đông lao động và làm việc bình thường vào thứ bảy, công đoàn cơ sở vẫn đang tính toán phương án cho hợp lý. Chủ tịch công đoàn doanh nghiệp có gần 30.000 lao động ở KCN Vân Trung, Bắc Ninh, cho biết dịp 30/4-1/5 nghỉ liên tiếp hai ngày theo quy định của luật hiện hành, sau đó vẫn đi làm vào thứ bảy ngày 2/5. Doanh nghiệp này đang tính toán phương án xin chuyển ngày nghỉ liền kề thứ hai 27/4 sang thứ bảy 2/5 để lao động được nghỉ liên tiếp bốn ngày, từ 30/4 đến hết 3/5.
Công đoàn cơ sở đã trực tiếp kiến nghị với Tổng liên đoàn Lao động Việt Nam có hướng dẫn để thực hiện theo, đảm bảo doanh nghiệp thực thi đúng pháp luật và tránh vướng mắc liên quan đến chế độ tiền lương, thưởng dịp nghỉ lễ.
Ngoài doanh nghiệp, hơn 20 trường đại học cả nước đã đổi lịch hoặc chuyển lịch học online 2-3 ngày tạo điều kiện cho giảng viên, sinh viên được nghỉ liên tục 8-9 ngày.
Ngày giỗ Tổ Hùng Vương 10/3 Âm lịch rơi vào chủ nhật 26/4 nên lao động được nghỉ bù thứ hai 27/4. Lao động có chế độ hai ngày nghỉ hàng tuần sẽ có đợt nghỉ lễ kéo dài ba ngày liên tục, từ thứ bảy 25/4 đến hết thứ hai 27/4. Người có chế độ một ngày nghỉ chủ nhật hàng tuần thì được nghỉ lễ hai ngày, 26-27/4.
Tương tự với kỳ nghỉ lễ 30/4-1/5, lao động có chế độ hai ngày nghỉ hàng tuần có đợt nghỉ lễ dài bốn ngày liên tục, từ thứ năm đến hết chủ nhật, tức 30/4 đến hết 3/5. Người có chế độ một ngày nghỉ hàng tuần chỉ được nghỉ hai ngày 30/4 và 1/5.
Giữa các kỳ lễ có hai ngày làm việc bình thường 28-29/4, lao động muốn kéo dài nghỉ lễ thành 9 ngày liên tục có thể áp dụng chế độ phép năm hoặc thỏa thuận với chủ doanh nghiệp nghỉ không hưởng lương. Trường hợp làm việc vào ngày nghỉ hàng tuần trong kỳ lễ thì người sử dụng lao động phải trả ít nhất bằng 200% lương. Nếu người đó làm việc vào ngày nghỉ hàng tuần mà ngày đó trùng với nghỉ lễ thì được nhận ít nhất 300% tiền lương.
Sau nhiều tuần chỉ thấy đại dương mênh mông, khoảnh khắc nhìn thấy đảo St. Lucia ở vùng Caribe - nơi có dãy Piton được UNESCO công nhận di sản - du khách người Ai Cập Omar Nok đã vô cùng choáng ngợp. Hòn đảo trở thành điểm dừng chân thứ 10 trong hành trình đầy tham vọng của chàng trai 31 tuổi cùng dự định đi vòng quanh thế giới không sử dụng máy bay. Omar đến đảo bằng thuyền buồm hai tầng dài 15 m.
Từ khi khởi hành vào tháng 10/2025, anh liên tục di chuyển bằng tàu thuyền, cưỡi lạc đà và dựa vào sự giúp đỡ của những người xa lạ, trong nỗ lực trải nghiệm thế giới mà không cần bay.
"Việc không đi máy bay giúp tôi dễ dàng nhìn thấy nhiều hơn về thế giới xung quanh", Omar nói.
Ý tưởng đi vòng quanh thế giới mà không bay được anh nảy ra trong chuyến đi kéo dài 7 tháng tới Nhật Bản năm 2024. Trong thời gian ở thị trấn Shinshushinmachi, Omar được giới thiệu về "Ikigai" – triết lý sống của người Nhật về việc tìm kiếm niềm vui và ý nghĩa trong cuộc đời. Anh nhận ra Ikigai của mình chính là thực hiện một hành trình dài hạn vòng quanh thế giới mà không đi máy bay. Chỉ vài tháng sau, anh lên đường, rời Cairo, băng qua Ai Cập để tới Libya
Mục tiêu "không bay" đã đưa Omar băng qua sa mạc, các cửa khẩu biên giới đường bộ và đại dương, đến những nơi rất ít du khách quốc tế từng đặt chân đến. Mỗi khi đến một vùng đất xa xôi, Omar lại cảm thấy tự hào vì những khó khăn đã trải qua để có thể đặt chân đến nơi này.
Omar đam mê khám phá và du lịch từ khi còn nhỏ nhưng niềm yêu thích dịch chuyển chỉ thực sự bùng nổ trong chuyến đi tới các nước vùng Balkans năm 2018. Khi đó, anh đặt vé một chiều từ Ai Cập đến Romania và vé khứ hồi từ Montenegro sau hai tuần, còn lại hành trình hoàn toàn "chưa biết trước".
Năm 2022, anh rời bỏ công việc tài chính tại Amazon để du lịch toàn thời gian, sống bằng tiền để giành và chi tiêu tiết kiệm. Từ đó, những chuyến phiêu lưu của Omar ngày càng táo bạo, bao gồm hành trình đường bộ từ Ai Cập sang Đông Á.
Anh ghi lại hành trình trên mạng xã hội, thu hút gần một triệu người theo dõi trên Instagram, TikTok và YouTube. Lộ trình của anh cũng được theo dõi trực tiếp qua ứng dụng du lịch Polarsteps.
Cộng đồng người theo dõi đã hỗ trợ anh không ít. Khi cần thư mời để xin visa sang Libya, một người hâm mộ trên Instagram đã giúp anh thu xếp.
Một trong những thử thách khó khăn nhất trong chuyến đi là hành trình xuyên qua miền bắc Libya, từ Benghazi đến Tripolo, tuyến đường đầy rủi ro mà phần lớn du khách đều chọn cách di chuyển bằng máy bay.
Anh phải di chuyển bằng xe van chật chội và căng thẳng vào ban đêm. Các trạm kiểm soát dày đặc trên đường, có lúc giấy tờ của anh bị từ chối, khiến hành trình bị chậm lại.
"Tôi không phải người dễ căng thẳng, nhưng lúc đó tôi thực sự rất stress", anh nhớ lại.
May mắn thay, một người bạn địa phương đã giúp đỡ, và anh tiếp tục tới thành phố Medenine, Tunisia.
Sau đó, anh di chuyển tới Pháp, Tây Ban Nha rồi đến quần đảo Canary ngoài khơi tây bắc châu Phi bằng chuyến phà kéo dài 30 giờ, trước khi vượt Đại Tây Dương bằng thuyền buồm để tới vùng biển Caribe.
Trong suốt hành trình, anh đã sử dụng nhiều phương tiện khác nhau: xe buýt, tàu hỏa, xe van, đi nhờ xe, cưỡi ngựa, xe máy, thuyền chậm, xe đạp và thậm chí cả xe chở gia cầm.
Sau khi đặt chân tới St. Lucia, anh tiếp tục "nhảy đảo" theo hướng tây bắc và hiện đã tới cộng hòa Dominica.
Ban đầu, Omar dự định tới bờ Đông nước Mỹ, nhưng vấp phải vấn đề visa khiến kế hoạch này khó thực hiện. Thay vào đó, anh hướng tới khu vực Mỹ Latin.
Trong bối cảnh thế giới đang bất ổn gia tăng, chưa rõ cuộc khủng hoảng Trung Đông ảnh hưởng thế nào đến hành trình trong tương lai. Tuy nhiên, anh vẫn giữ lạc quan và không quá bận tâm đến chính trị. Với anh, điều quan trọng nhất là con người, ẩm thực và những vùng đất.
"Thế giới có thể bị chia rẽ, nhưng thành thật mà nói, điều đó chủ yếu liên quan đến chính phủ hơn là người dân. Và phần lớn thế giới được tạo nên bởi con người, không phải chính phủ", anh nói.
Việc tìm thuyền tới St. Lucia vào tháng 12/2025 không hề dễ dàng. Omar đã dành ba tuần ở bến cảng Las Palmas trên đảo Gran Canaria (lớn thứ ba trong quần đảo Canary) để tìm người đi biển sẵn sàng vượt Đại Tây Dương.
Hiện tại, anh cũng đối mặt những khó khăn tương tự khi tìm cách vượt biển Caribe, nhưng vẫn tin rằng luôn có cách tiến về phía trước - miễn không phải đi máy bay.
Omar hy vọng hành trình của mình có thể truyền cảm hứng cho người khác.
"Một số người nói rằng họ đã lấy lại niềm tin vào con người khi theo dõi chuyến đi của tôi. Đó là điều tuyệt vời, là chiến thắng lớn nhất", Omar nói.