Khám phá bánh nghệ thuật kỷ niệm 30.4, một tác phẩm sáng tạo lấy cảm hứng từ hình ảnh bộ đội, địa đạo và người mẹ Việt Nam anh hùng trong thời chiến. Chiếc bánh không chỉ là món ăn mà còn chứa đựng tình cảm tri ân dành cho thế hệ đi trước.
Ân cho biết ý tưởng về tác phẩm bắt nguồn từ một câu hỏi tưởng chừng giản đơn tình cờ đọc được trên mạng xã hội: “Ước mơ của mẹ là gì?”. Khi nhiều câu trả lời xoay quanh con cái và gia đình, Ân lại suy nghĩ theo một hướng khác. “Mình đặt người mẹ vào bối cảnh chiến tranh và nhận ra, có lẽ ước mong lớn nhất khi ấy chỉ là ngày đất nước hòa bình, con được trở về nhà. Từ dòng suy nghĩ đó, ý tưởng cho chiếc bánh dần hình thành”, Ân chia sẻ.
Chàng trai 26 tuổi cho biết tác phẩm nằm trong dự án bánh nghệ thuật “Việt Nam tinh hoa”, được chăm chút tỉ mỉ từ nguyên liệu chính là kẹo mềm fondant và bột gạo. Tổng thể chiếc bánh tái hiện không gian thời chiến với những chi tiết thu nhỏ như: bộ đội, địa đạo, người mẹ Việt Nam anh hùng, gợi nhắc đến đời sống gian khó nhưng giàu nghị lực của người Việt. “Điểm nhấn nổi bật nhất chính là tạo hình khuôn mặt người mẹ”, Ân nói.
Chia sẻ về quá trình thực hiện, Ân cho biết nhiều người thường nghĩ phần khó nhất nằm ở những chi tiết thu nhỏ bên trong “lòng địa đạo”. Tuy nhiên, với anh, thử thách lớn nhất lại là làm sao để tác phẩm có thể chạm đến cảm xúc người xem chỉ qua ánh nhìn. Đặc biệt, ở phần tạo hình khuôn mặt người mẹ, anh không chỉ hướng đến sự giống thật về đường nét, mà còn phải thể hiện được chiều sâu tâm trạng.
“Mình muốn gương mặt người mẹ vừa có nét buồn vì mất đi người thân, vừa ẩn chứa sự căm phẫn khi chiến tranh đã cướp đi quá nhiều thứ, để lại nỗi đau không thể diễn tả. Ở mỗi góc nhìn khác nhau, người xem có thể cảm nhận những sắc thái cảm xúc khác nhau”, Ân chia sẻ.
Để hoàn thiện tác phẩm, Ân mất khoảng 2 tháng. Anh bắt đầu từ khâu lên ý tưởng, dựng phác thảo và bố cục tổng thể. Sau đó, Ân tiến hành tạo hình nhân vật người mẹ trước, rồi đến phần vách núi và hệ thống địa đạo. Cuối cùng là giai đoạn đặc tả, hoàn thiện từng chi tiết nhỏ để đảm bảo tổng thể tác phẩm đạt được chiều sâu cả về hình ảnh lẫn cảm xúc.
Thông qua tác phẩm, chàng trai trẻ mong muốn gửi gắm thông điệp về lòng biết ơn. “Đó là sự tri ân dành cho những người lính đã hy sinh vì độc lập dân tộc, cũng như những người mẹ, người vợ âm thầm chịu đựng nỗi đau chiến tranh. Họ không trực tiếp cầm súng, nhưng lại mang những “vết thương” kéo dài suốt cả cuộc đời”, Ân nói.
Ân cho biết quá trình thực hiện chiếc bánh lần này diễn ra khá suôn sẻ. Mọi chi tiết đều được anh hình dung rõ ràng từ trước, giúp việc thực hiện đúng với ý tưởng ban đầu. Đây cũng là một trong những tác phẩm mà Ân tâm đắc nhất trong hành trình theo đuổi dòng bánh nghệ thuật.
Không chỉ dừng lại ở kỹ thuật làm bánh, Ân đang từng bước khẳng định hướng đi riêng khi kết hợp hội họa với ẩm thực, tạo nên những tác phẩm mang đậm bản sắc Việt. “Mỗi chiếc bánh không chỉ để thưởng thức mà còn là một câu chuyện, thông điệp được kể bằng hình khối, màu sắc và cảm xúc”, Ân bộc bạch.
Ngày 18-4, UBND phường Bắc Gia Nghĩa (tỉnh Lâm Đồng) cho biết vừa có báo cáo gởi Sở Giáo dục và Đào tạo tỉnh Lâm Đồng cùng các ngành chức năng liên quan về vụ một học sinh lớp 9 bất ngờ ngất xỉu trong giờ học thể dục và qua đời sau đó.
Theo báo cáo, vụ việc xảy ra khoảng 7h20 ngày 17-4 tại Trường THCS Chu Văn An, phường Bắc Gia Nghĩa.
Thời điểm này, em G.B., học sinh lớp 9A3, đang cùng cả lớp khởi động để chuẩn bị cho tiết học môn bóng rổ thì bất ngờ ngất xỉu.
Ngay sau khi phát hiện sự việc, giáo viên đã sơ cứu, đồng thời nhanh chóng đưa em đi cấp cứu. Dù được hỗ trợ khẩn cấp, em B. đã không qua khỏi lúc 8h45 cùng ngày.
Sau khi sự việc xảy ra, ban giám hiệu cùng các tổ chức đoàn thể và những đơn vị liên quan đã đến thăm hỏi, hỗ trợ gia đình học sinh lo hậu sự.
Theo UBND phường Bắc Gia Nghĩa, nguyên nhân qua đời của học sinh B. vẫn đang chờ kết luận từ cơ quan chuyên môn.
Ngày 17-4, thông tin từ Sở Nông nghiệp và Môi trường tỉnh Cà Mau cho biết tình trạng nắng nóng gay gắt đang gây ảnh hưởng lớn đến hoạt động nuôi trồng thủy sản trên địa bàn. Hiện tại đã có hơn 1.300ha diện tích nuôi thủy sản bị thiệt hại trên 70%, tập trung chủ yếu ở các đối tượng nuôi chính là tôm, cua và sò huyết.
Sự khắc nghiệt của thời tiết không chỉ làm sụt giảm trực tiếp sản lượng, mà còn kéo theo chuỗi tác động tiêu cực trong các ao nuôi.
Cụ thể, lượng nước bốc hơi nhanh làm mực nước hạ thấp, ao cạn dần làm cho nhiệt độ và độ mặn cũng cùng lúc tăng cao. Đây là những yếu tố trực tiếp làm suy giảm sức đề kháng của thủy sản, mở đường cho mầm bệnh tồn lưu trong môi trường phát triển mạnh.
Cơ quan chức năng cảnh báo nguy cơ dịch bệnh bùng phát trên diện rộng. Dưới áp lực của nắng nóng gay gắt, chỉ cần những biến động nhỏ trong môi trường nước cũng có thể nhanh chóng chuyển thành thiệt hại lớn, đặc biệt ở các vùng nuôi có mật độ thả dày.
Trước tình trạng này, Sở Nông nghiệp và Môi trường tỉnh Cà Mau đã báo cáo UBND tỉnh để đề nghị Trung ương hỗ trợ 50 tấn chlorine từ nguồn dự trữ quốc gia. Lượng hóa chất này là giải pháp thiết yếu nhằm tiêu độc, khử trùng môi trường ao nuôi, góp phần kiểm soát hiệu quả dịch bệnh và giảm thiểu tối đa thiệt hại.
Tôi lấy chồng được hơn hai năm, có bé gần một tuổi. Chồng tôi đi làm xa, thường cuối tuần mới về nhà một lần nên phần lớn thời gian chỉ có hai mẹ con ở nhà với ông bà nội. Tôi bán hàng online, không quá bận, túc tắc kiếm chút bỉm sữa cho con. Từ ngày sinh con, tôi vẫn thỉnh thoảng đưa bé về ngoại chơi (thường đi về trong ngày), vừa để ông bà ngoại gặp cháu, vừa để mình được thoải mái hơn.
Cuối tuần rồi, chồng không về, tôi có nói trước với ông bà nội là sẽ đưa con về ngoại ăn cơm rồi ngủ một đêm. Mọi người cũng không ý kiến gì. Hôm sau hai mẹ con về lại nhà nội như bình thường. Vừa bế con vào nhà, ông bà nhìn cháu rồi nói nửa đùa nửa thật: "Hôm qua đi ngủ lang ngủ bụi về rồi hả?". Tôi hơi khựng lại, im lặng, tự nhiên thấy không thoải mái. Nhà ngoại là nơi tôi sinh ra và lớn lên hơn 20 năm, là nhà ông bà ngoại của cháu, vậy mà lại bị gọi là "ngủ lang ngủ bụi".
Lúc mới sinh, tôi ở cữ bên ngoại một thời gian. Đến ngày đưa con về nội, ông bà cũng hay nói với cháu kiểu: "Đây, về nhà mình rồi nhé con". Nghe một lần thì thấy bình thường, nhưng nghe nhiều lần, tôi bắt đầu để ý. Tôi nghĩ việc mẹ con tôi thường qua lại nhà ngoại chơi là bình thường, càng không phải là "đi lang bạt". Tôi cũng luôn nói trước, không phải tự ý đi hay giấu giếm gì. Chưa lần nào tôi nói lại ông bà, chỉ im lặng nhưng có vẻ ông bà càng ngày càng nói quá đáng hơn. Tôi có nên nói lại một lần cho ông biết không? Tôi sợ ông bà lại bảo tôi láo, bảo bố mẹ tôi không biết dạy con.