Mục Lục
ToggleTôi 28 tuổi, bạn gái 27 tuổi, yêu nhau 3 năm, hai bên gia đình đã sang nhà gặp gỡ và định ngày cưới. Mọi thứ diễn ra tốt đẹp, tình cảm chúng tôi ngày càng mặn nồng, chỉ còn gần tháng nữa chúng tôi sẽ tổ chức đám cưới. Tuy nhiên, do những giây phút bồng bột, ham chơi, tôi đã làm mất sạch số tiền tích góp gần 200 triệu đồng vào tiền ảo, thậm chí nhà bố mẹ mua cho trước cưới, tôi cũng mang giấy tờ đi cầm cố, mọi thứ chỉ diễn ra trong vòng gần hai tháng nay.
Giờ tôi không biết có nên hủy hôn để tập trung vào kiếm tiền, làm lại từ đầu? Tôi sợ cưới giờ, bạn gái sẽ khổ khi có người chồng nợ nần, cuộc sống không ổn định. Tôi cũng không chắc mình có thể đảm bảo cuộc sống cho bạn gái và tương lai còn có con nữa. Mong được các bạn chia sẻ.
Tin Gốc: Vnexpress

"Tôi thích đến Việt Nam vì biển đẹp, hải sản cũng ngon nữa", Trần Anh, du khách 27 tuổi sống tại Bắc Kinh, Trung Quốc nói. Cô cho biết từ 2024, năm nào cô cũng đến Việt Nam hai lần để nghỉ dưỡng, mỗi lần ở lại 3-4 ngày. Dù đi tự túc, Trần luôn cảm thấy an toàn tại Việt Nam, bất kể ra ngoài vào sáng sớm hay đêm khuya.
Theo số liệu công bố hôm 3/4 của Cục Thống kê Quốc gia, hơn 6,76 triệu lượt khách quốc tế đến Việt Nam trong quý I. Khách Trung Quốc đại lục chiếm tỷ trọng cao nhất với hơn 1,4 triệu lượt, chiếm hơn 20% tổng lượt khách.
Năm 2025, Việt Nam đón lượng khách quốc tế kỷ lục hơn 21 triệu lượt trong đó Trung Quốc cũng là thị trường gửi khách lớn nhất với gần 5,3 triệu lượt, chiếm 25%.
Trung Quốc đại lục cũng là thị trường đầu tiên có lượng khách đạt 1 triệu lượt tại Việt Nam vào năm 2011 với hơn 1,3 triệu lượt ghé thăm trong tổng hơn 5,9 triệu lượt khách quốc tế.
Đánh giá về vai trò của thị trường tỷ dân, Thứ trưởng Bộ Văn hóa, Thể thao và Du lịch Hồ An Phong nhận định việc thúc đẩy luồng khách giữa hai nước là yếu tố quan trọng để ngành du lịch phát triển bền vững và đạt mục tiêu tăng trưởng hai con số.
Việt Nam và Trung Quốc vốn là hai thị trường gửi khách tiềm năng hàng đầu của nhau. Sự giao thoa về văn hóa, lịch sử cùng những nét khác biệt đặc trưng về thiên nhiên tạo nên sức hút đặc biệt cho du khách hai nước.
Đặc biệt, "núi liền núi, sông liền sông, biển liền biển" là lợi thế cho du lịch. Hệ thống cửa khẩu quốc tế trải dài cùng mạng lưới giao thông đa dạng từ đường bộ, đường sắt đến hàng không và đường biển giúp việc giao thương, dịch chuyển dòng khách trở nên thuận lợi hơn các thị trường khác.
Viện trưởng Phát triển Du lịch châu Á (ATI) Phạm Hải Quỳnh cũng cho rằng Việt Nam hút khách Trung đến từ quy mô dân số (hơn 1,4 tỷ người), khoảng cách địa lý cùng sự thuận tiện trong giao thông.
Việt Nam có 1.450 km đường biên giới giáp Trung Quốc, qua 7 tỉnh thành Lai Châu, Điện Biên, Sơn La, Cao Bằng, Lạng Sơn, Lào Cai, Quảng Ninh cùng mạng lưới đường bay rộng khắp. Hai hãng hàng không tại Việt Nam là VietJet, Vietnam Airlines đều có đường bay thẳng đến các thành phố lớn của Trung Quốc như Bắc Kinh, Thượng Hải, Thâm Quyến, Thành Đô, Đại Lý, Lệ Giang, Phượng Hoàng cổ trấn. Với các chuyến charter (thuê bao nguyên chuyến) Việt Nam thường xuyên có đường bay đến Tam Á, đảo Hải Nam, Quế Lâm, Quý Châu, Nội Mông, Hàng Châu, Vũ Hán.
Ở chiều ngược lại, nhiều hãng bay lớn của Trung Quốc cũng mở đường bay đến Việt Nam như China Air, Chendu, China Southern Airlines, China Eastern Airlines, Shenzhen Airlines và Hainan Airlines, tới các điểm đến như TP HCM, Hà Nội, Nha Trang, Đà Nẵng. Đường bay Việt - Trung gần, thời gian di chuyển 2-5 tiếng.
"Việt Nam - Trung Quốc có mối quan hệ ngoại giao tốt đẹp, lượng khách song phương giữa hai nước đều nằm trong top cao trong khu vực. Chính sách quảng bá, xúc tiến của Cục Du lịch Việt Nam cũng là lý do hút khách", CEO công ty Du lịch AZA Travel Nguyễn Tiến Đạt cho biết.
Ông Đạt cũng chỉ ra hai nước có sự tương đồng về văn hóa, nhịp sống, ẩm thực, giúp khách Trung cảm thấy gần gũi và ít gặp rào cản hơn khi giao tiếp, sinh hoạt.
Lợi thế tiếp theo đến từ du lịch biển đảo. Việt Nam có đường bờ biển dài hơn 3.200 km, trải dài từ Móng Cái, Quảng Ninh đến Hà Tiên, An Giang (Kiên Giang cũ). Trong khi đó, biển Trung Quốc lạnh, không phù hợp cho nghỉ dưỡng.
Tại Trung Quốc, du khách thường đến đảo Hải Nam để tắm biển. Nhưng thời gian bay thẳng từ Thượng Hải đến đây cũng tương đương bay Thượng Hải - Đà Nẵng (khoảng 4 tiếng), chi phí ngang nhau. Do đó, người dân Trung Quốc thường có xu hướng chọn Việt Nam tắm biển hơn khi tìm một địa điểm mới.
Bên cạnh đó, chi phí du lịch tại Việt Nam vẫn đang ở mức cạnh tranh tốt so với chất lượng dịch vụ cung ứng, biến điểm đến thành lựa chọn ưu tiên cho phân khúc khách phổ thông và trung lưu.
"Chi phí du lịch Đà Nẵng đôi khi còn rẻ hơn tại đảo Hải Nam", Trần Anh nói.
Về hành vi tiêu dùng, khách Trung Quốc có xu hướng chi tiêu tốt, đặc biệt chịu chi cho ẩm thực, spa và một số mặt hàng bán lẻ, theo Martin Koerner, Giám đốc Thương mại The Anam Group, đơn vị quản lý hai khu nghỉ dưỡng Anam Cam Ranh và Anam Mũi Né. Khách Trung đánh giá cao hải sản tươi sống tại Việt Nam cũng như những trải nghiệm mang tính bản địa, cơ sở lưu trú được thiết kế chỉnh chu, tiện nghi.
Đối với khách đoàn, các hạng phòng tiêu chuẩn thường được ưa chuộng, trong khi khách lẻ và các cặp đôi lại có xu hướng chọn villa, đặc biệt là villa có hồ bơi riêng. Ngoài ra, phân khúc đám cưới cũng có tiềm năng lớn, khi các cặp đôi Trung Quốc sẵn sàng chi tiêu đáng kể cho các không gian riêng biệt, tiệc cưới và lưu trú villa cao cấp.
Không chỉ đến đông, khách Trung còn được đánh giá là tệp khách "dễ chiều, tiêu nhiều". Khác với tệp khách Âu - Mỹ chi tiền cho các trải nghiệm địa phương, khách Trung thích mua quà lưu niệm, đồ dùng cá nhân.
Nghiên cứu được công bố hồi tháng 11/2025 của công ty MDR thuộc hãng luật Mishcon de Reya đặt trụ sở tại Hong Kong chỉ ra khách Trung Quốc ưu tiên mua sắm là hoạt động chính khi đi du lịch, tiếp đến là trải nghiệm ẩm thực cũng như thể hiện sự quan tâm mạnh mẽ đến khu vực châu Á - Thái Bình Dương.
Tại The Anam, trong quý I năm 2026, khách Trung Quốc chiếm 16% tổng lượng khách lưu trú, tăng trưởng 33% so với cùng kỳ năm ngoái. Điều đáng chú ý là mức ADR (giá phòng trung bình) từ thị trường này cao hơn đáng kể so với nhiều thị trường ngắn ngày khác.
Theo khảo sát nhanh của VnExpress tại các khách sạn phân khúc 4-5 sao ở các thành phố lớn như Hà Nội, Đà Nẵng, TP HCM, lượng khách Trung Quốc lưu trú luôn nằm trong top 10.
Làm sao để khách Trung tiêu nhiều tiền ở Việt Nam là điều được ngành du lịch quan tâm. Để chinh phục phân khúc khách thượng lưu Trung Quốc, theo ông Phạm Hải Quỳnh, ngành cần thay đổi tư duy từ "đón khách số đông" sang "phục vụ chuyên sâu", đầu tư mạnh vào các sản phẩm du lịch mang tính cá nhân hóa cao như nghỉ dưỡng - chăm sóc sức khỏe, du lịch golf, các tour trải nghiệm văn hóa độc bản.
Ông Phạm Hải Quỳnh nhận định thị trường khách Trung Quốc đại lục hiện nay có sự phân hóa rõ rệt, không còn đơn thuần là những đoàn khách lớn đi theo tour giá rẻ như trước. Họ có tính cộng đồng cao, thích náo nhiệt, đặc biệt coi trọng yếu tố ẩm thực, hình ảnh khi đi du lịch.
Tiến sĩ Phạm Hà, Chủ tịch Lux Group, đơn vị chuyên cung cấp các dịch vụ du lịch sang trọng tại Việt Nam, cho rằng trong bối cảnh cạnh tranh toàn cầu, lợi thế "giá rẻ" sẽ dần mất đi. Thay vào đó, những điểm đến biết kể câu chuyện, tạo trải nghiệm, giữ được giá trị mới có thể phát triển biển vững. Do đó, để hút được tệp khách Trung cao cấp, Việt Nam cần định vị trở thành điểm đến "đáng tiền" sang "đáng giá", từ đại trà sang chọn lọc.
"Trong hành trình đó, các sản phẩm du lịch quiet luxury (sang trọng thầm lặng) có thể chính là chìa khóa để Việt Nam thu hút dòng khách cao cấp trong thập kỷ tới", ông Hà nói. Một trong những sản phẩm du lịch đường sông được ông dự kiến tung ra thị trường vào mùa hè năm nay nhằm thu hút tệp khách hạng sang là mô hình du thuyền sông đô thị mang phong cách boutique.
Ông Quỳnh gợi ý thêm Việt Nam cũng cần đơn giản hóa thủ tục nhập cảnh, mở rộng thêm các chuyến bay thương mại và charter (thuê bao nguyên chuyến) trực tiếp đến các điểm nghỉ dưỡng cao cấp. Bên cạnh đó, việc xây dựng các hệ sinh thái mua sắm hàng hiệu miễn thuế và các trung tâm giải trí xuyên đêm sẽ là "chìa khóa" để kích thích du khách mở hầu bao và kéo dài kỳ nghỉ tại Việt Nam.
Trong bối cảnh du lịch thế giới đối mặt với hàng loạt thách thức từ xung đột, thiên tai đến rào cản thuế quan, Thứ trưởng Hồ An Phong cho biết Bộ Văn hóa, Thể thao và Du lịch xác định chiến lược trọng tâm là đa dạng hóa thị trường. Việt Nam hiện tập trung vào khu vực Đông Bắc Á (Trung Quốc, Nhật Bản, Hàn Quốc), khối ASEAN và mở rộng sang các thị trường tiềm năng như Nga, Ấn Độ.
Với thị trường Trung Quốc, theo Thứ trưởng, quy mô trao đổi khách hiện nay vẫn chưa tương xứng với tiềm năng và tầm vóc quan hệ chính trị, kinh tế, văn hóa giữa hai quốc gia. Dư địa tăng trưởng vẫn còn rất lớn.
Cơ hội bứt phá rõ nét hơn nhân chuyến thăm của Tổng Bí thư, Chủ tịch nước Tô Lâm tới Trung Quốc từ 14 đến 17/4. Để nắm bắt "thời điểm vàng" này, Bộ Văn hóa, Thể thao và Du lịch đã tham mưu các nội dung chiến lược nhằm thực hiện hóa Tuyên bố chung giữa hai nước. Đây được xem là cú hích để ngành du lịch chuyển mình, hợp tác toàn diện và đóng góp thực chất vào tăng trưởng kinh tế đất nước.
Tin Gốc: Vnexpress
Tuổi Trẻ
Giảng viên ngành sức khỏe phải có tối thiểu 3 năm kinh nghiệm khám chữa bệnh?

Dự thảo Thông tư quy định về chương trình đào tạo các trình độ của giáo dục ĐH đang được Bộ GD-ĐT xem xét và lấy ý kiến đóng góp. Trong đó, ngành sức khỏe là một trong những lĩnh vực có quy định cao về chương trình, giảng viên.
Theo dự thảo, các cơ sở giáo dục ĐH có thể thực hiện nhiều chương trình đào tạo khác nhau. Cụ thể, chương trình đào tạo nói chung phải xác định định hướng đào tạo theo hướng học thuật/nghiên cứu hoặc chuyên nghiệp/ứng dụng phù hợp với mục tiêu đào tạo và trình độ đào tạo.
Ngoài ra, các trường có thể cung cấp cho sinh viên chương trình đào tạo tích hợp; chương trình đào tạo liên ngành, xuyên ngành; chương trình đào tạo chuyên sâu; chương trình đào tạo song ngành, ngành chính – ngành phụ; chương trình đào tạo có định hướng và yêu cầu riêng; chương trình đào tạo cấp chứng chỉ giáo dục ĐH (được thiết kế độc lập hoặc là một cấu phần của chương trình đào tạo cấp văn bằng). Chương trình đào tạo có định hướng và yêu cầu riêng có các chương trình như kỹ sư tài năng, cử nhân tài năng, chương trình tiên tiến và các chương trình tương tự.
Các chương trình đào tạo trên phải được xây dựng phù hợp với sứ mạng cụ thể, chức năng, nhiệm vụ và chiến lược phát triển của cơ sở đào tạo đã được cấp có thẩm quyền phê duyệt.
Bên cạnh đó, đáp ứng nhu cầu nguồn nhân lực hiện tại và dự báo của ngành, lĩnh vực; phù hợp với chiến lược phát triển kinh tế - xã hội và yêu cầu hội nhập quốc tế.
Các chương trình đào tạo phải xác định bậc trình độ theo Khung trình độ quốc gia Việt Nam; được thiết kế theo hướng bảo đảm khả năng tích lũy, công nhận kết quả học tập và liên thông giữa các trình độ, phù hợp với vị trí trong cơ cấu hệ thống giáo dục quốc dân.
Ở tất cả các chương trình đào tạo, giảng viên cơ hữu giữ vai trò chủ đạo trong việc tổ chức thực hiện chương trình đào tạo; giảng viên thỉnh giảng chỉ đảm nhận tối đa 1/4 khối lượng giảng dạy.
Mỗi chương trình đào tạo (trừ khối ngành sức khỏe, pháp luật; kỹ thuật then chốt; ngôn ngữ, văn học, nghệ thuật, thể thao) phải có ít nhất 7 giảng viên toàn thời gian trình độ tiến sĩ, có chuyên môn ngành đúng, ngành gần hoặc ngành có chuyên môn phù hợp chủ trì; trong đó luôn có 2 giảng viên chịu trách nhiệm chính về việc xây dựng và tổ chức thực hiện chương trình đào tạo.
Đối với chương trình đào tạo thuộc lĩnh vực sức khỏe, pháp luật phải có ít nhất 7 giảng viên toàn thời gian trình độ tiến sĩ ngành đúng hoặc ngành gần chủ trì, trong đó luôn có 1 giảng viên chịu trách nhiệm chính về việc xây dựng và tổ chức thực hiện chương trình đào tạo.
Đặc biệt, giảng viên giảng dạy và người hướng dẫn thực hành các học phần liên quan đến khám bệnh, chữa bệnh phải có giấy phép hành nghề chuyên môn phù hợp với học phần được giao nhiệm vụ giảng dạy, có tối thiểu 3 năm kinh nghiệm và đang hoặc đã từng làm việc trực tiếp tại cơ sở khám bệnh, chữa bệnh cấp cơ bản trở lên theo quy định của luật Khám bệnh, chữa bệnh.
Trong khi đó, chương trình đào tạo các ngành kỹ thuật then chốt, công nghệ chiến lược, công nghệ lõi, quốc phòng, an ninh và ngành, lĩnh vực mới phải có ít nhất 7 giảng viên toàn thời gian trình độ tiến sĩ ngành có chuyên môn phù hợp chủ trì, trong đó luôn có 1 giảng viên chịu trách nhiệm chính về việc xây dựng và tổ chức thực hiện chương trình đào tạo.
Chương trình đào tạo các ngành ngôn ngữ, văn học, văn hóa Việt Nam và nước ngoài, lĩnh vực nghệ thuật, thể thao phải có ít nhất 4 giảng viên toàn thời gian trình độ tiến sĩ có chuyên môn phù hợp chủ trì, trong đó luôn có 1 giảng viên chịu trách nhiệm chính về việc xây dựng và tổ chức thực hiện chương trình đào tạo.
Trong thời gian tối thiểu 3 năm tính đến ngày 31 tháng 12 của năm liền kề trước năm tổ chức thực hiện chương trình đào tạo, bình quân một năm của một giảng viên chủ trì phải có ít nhất 1 bài báo khoa học thuộc danh mục Web of Science hoặc Scopus.
Với các ngành ngôn ngữ, văn học, văn hóa Việt Nam và nước ngoài, lĩnh vực nghệ thuật, thể thao, giảng viên phải có sách xuất bản hoặc bằng độc quyền sáng chế, giải pháp hữu ích bao gồm cả tác phẩm, công trình, giải thưởng chuyên môn, huy chương tại các cuộc thi, liên hoan, giải thi đấu thể thao do cơ quan có thẩm quyền của Việt Nam hoặc quốc tế công nhận.
Tin Gốc: Thanh Niên
Tuổi Trẻ
Đề xuất dời làng đại học Đà Nẵng xuống phía nam, nhiều ý kiến trái chiều

Tại buổi làm việc của Chủ tịch UBND TP Đà Nẵng Nguyễn Mạnh Hùng với bốn phường phía nam, nhiều ý kiến đề xuất chuyển các trường đại học vào phía nam (cụ thể Tam Kỳ cũ) nhằm tăng dân số, giảm áp lực cho trung tâm TP, thúc đẩy phát triển kinh tế phía nam.
Vấn đề này có những ý kiến trái chiều.
Sau sáp nhập, TP Tam Kỳ (Quảng Nam) được tổ chức lại thành bốn phường của TP Đà Nẵng (mới) gồm Tam Kỳ, Bàn Thạch, Hương Trà, Quảng Phú.
Ông Trần Nam Hưng, Phó chủ tịch UBND TP Đà Nẵng, cho biết trước đây có bàn từng bước hình thành trung tâm giáo dục đào tạo trong khu vực này. Ông đề xuất chủ trương đưa các trường đại học vào phía nam, đặc biệt khu vực Tam Kỳ (cũ).
Trước đây tỉnh Quảng Nam (cũ) đã có quy hoạch làng đại học. Diện tích đất đai phía nam rộng lớn, nếu đưa các trường đại học vào sẽ tăng thêm dân số, giảm thiểu áp lực dân số ở vùng lõi trung tâm TP mà lại phát triển được khu vực phía nam.
Theo ông, sắp tới giao thông kết nối rất thuận lợi, đường cao tốc đô thị cũng được tính toán, rồi đường sắt đô thị tốc độ cao, thuận tiện đi lại từ trung tâm TP vào Chu Lai.
"Việc đưa trường đại học vào phía nam sẽ khả thi nếu có chủ trương của Đảng, Nhà nước, Thành ủy, UBND, sự thống nhất của Bộ Giáo dục và Đào tạo thì sẽ làm được", ông Hưng nói.
Tại buổi làm việc với bốn phường (trước đây thuộc Tam Kỳ), ông Nguyễn Mạnh Hùng cũng thống nhất với ý kiến đưa cơ sở y tế, giáo dục về đây nhưng lưu ý phải có quy hoạch cụ thể, chi tiết.
Bà Nguyễn Thị Thu Lan, Bí thư Đảng ủy phường Tam Kỳ, cho biết trong điều chỉnh quy hoạch chung của TP cũng có định hướng xác định khu vực Tam Kỳ (cũ) là trung tâm phát triển về giáo dục, đào tạo.
Việc đưa các trường đại học vào đây góp phần giãn dân, giãn đô thị nén trung tâm Đà Nẵng cũng là giải pháp tăng dân số phía nam, khắc phục sụt giảm kinh tế, thương mại, dịch vụ ở Tam Kỳ (cũ). Nơi này quỹ đất còn, lại có nhiều trụ sở dôi dư.
Ông Lê Vũ - Giám đốc Trung tâm học liệu và truyền thông, Trường đại học Sư phạm kỹ thuật (Đại học Đà Nẵng) - cho rằng chủ trương dời làng đại học Đà Nẵng về khu vực phía nam (TP Tam Kỳ cũ) tuy giải quyết được bài toán quỹ đất đô thị hiện tại nhưng nhìn từ góc độ thực tiễn quản trị giáo dục, an sinh, đây là một định hướng tiềm ẩn nhiều hệ lụy.
Thứ nhất là lãng phí nguồn lực và phá vỡ tính kế thừa. Việc từ bỏ không gian quy hoạch cũ - nơi một số cơ sở giáo dục đại học hay các trung tâm hạ tầng công nghệ, học liệu đã bắt đầu thành hình từ các dự án vay vốn ODA, để bắt đầu lại từ con số không tại một vùng đất mới là bài toán cực kỳ rủi ro. Điều này đẩy gánh nặng ngân sách lên cao và có nguy cơ tạo ra một "dự án treo" thế hệ mới.
Ông Vũ cho rằng một trường đại học vận hành không mỗi chỉ bằng vỏ bọc cơ sở vật chất mà cốt lõi là đội ngũ tri thức. Hàng ngàn giảng viên, chuyên gia, cán bộ quản lý đã an cư, thiết lập nền tảng gia đình (nhà ở, con cái học hành) và mạng lưới nghiên cứu tại trung tâm Đà Nẵng.
Việc phải di chuyển quãng đường 60-70km mỗi ngày sẽ gây suy kiệt sức khỏe, xáo trộn tâm lý, dễ dẫn đến tình trạng "chảy máu chất xám" ngay tại trung tâm TP.
Nếu các trường đại học dịch chuyển về phía nam TP, nơi hạ tầng học thuật, y tế, dịch vụ chưa tương xứng sẽ làm tăng chi phí sinh hoạt, giảm động lực làm việc, khó thu hút nguồn nhân lực chất lượng cao.
Thứ ba là cô lập môi trường phát triển của sinh viên. Trường đại học hiện đại là không gian mở, gắn liền với nhịp sống của doanh nghiệp, công nghiệp. Việc đẩy sinh viên ra quá xa trung tâm kinh tế của TP sẽ cắt đứt chuỗi liên kết nhà trường - doanh nghiệp.
Sinh viên mất đi môi trường cọ xát, thiếu hụt cơ hội thực tập, việc làm thêm, môi trường khởi nghiệp sôi động. Dịch chuyển các trường đại học về phía nam khó ươm mầm cho những thế hệ nhân lực năng động, thích ứng nhanh các mô hình kinh tế số.
Bạn Nguyễn Quốc Bảo, sinh viên Trường đại học Bách khoa (Đại học Đà Nẵng), nói: "Tôi nghĩ về lâu dài, việc đưa các trường ra khu vực mới là xu hướng, giống như Hà Nội hay TP.HCM đang làm.
Nếu quy hoạch tốt, có ký túc xá, hạ tầng đầy đủ thì sinh viên chỉ cần tập trung học cũng là điều tốt. Nhưng thực tế sinh viên không chỉ học mà còn làm thêm, thực tập, va chạm môi trường bên ngoài. Nếu chuyển đi mà chưa có hệ sinh thái doanh nghiệp, dịch vụ đi kèm thì bị hạn chế nhiều cơ hội".
Tin Gốc: Tuổi Trẻ

