Nhiều vụ bạo lực gia đình gần đây gây bức xúc dư luận khi người chồng đánh vợ tàn bạo giữa ban ngày.
Đây không phải là chuyện mới vì đã có rất nhiều vụ tương tự xảy ra. Có nhiều vụ nạn nhân im lặng chịu đựng. Nhiều vụ đã thành án nhưng những anh chồng vẫn “thoát án” vì chính nạn nhân bãi nại.
Và bạo lực tái diễn từ sự im lặng, xuê xoa cho nhau. Làm gì để hạn chế tình trạng bạo lực gia đình? Tuổi Trẻ giới thiệu ý kiến của bạn đọc về vấn đề này.
Thẩm phán Lê Thiết Hùng (Quảng Trị):
Đã có không ít vụ bạo lực gia đình hành vi rõ ràng, hậu quả có thật nhưng cuối cùng chỉ dừng lại ở mức xử phạt hành chính hoặc hòa giải, bởi nạn nhân không yêu cầu hoặc rút đơn yêu cầu khởi tố.
Thực trạng này đặt ra vấn đề đáng suy ngẫm: sự im lặng, cam chịu hoặc rút lui của nạn nhân có vô tình trở thành “lá chắn” cho hành vi bạo lực tiếp diễn?
Trong một số trường hợp nhất định, việc xử lý hình sự phụ thuộc vào yêu cầu của bị hại. Quy định này nhằm tôn trọng quyền tự định đoạt của cá nhân. Tuy nhiên sự lựa chọn của nạn nhân không phải lúc nào cũng xuất phát từ ý chí của họ.
Nhiều phụ nữ phụ thuộc kinh tế, chịu áp lực từ con cái, gia đình hai bên hoặc tâm lý “giữ gìn tổ ấm”. Nỗi sợ bị trả thù, bị kỳ thị hoặc mất đi chỗ dựa khiến họ chọn cách im lặng, thậm chí rút đơn sau khi đã tố cáo.
Không ít người tin rằng “nhịn một lần cho yên chuyện” nhưng sự nhượng bộ này hiếm khi chấm dứt bạo lực. Trái lại, nó có thể khiến hành vi bạo hành lặp lại với mức độ nghiêm trọng hơn.
Bạo lực gia đình thường diễn ra theo chu kỳ: căng thẳng – bùng phát – hối lỗi rồi lại tái diễn. Sự im lặng của nạn nhân, dù xuất phát từ thiện chí hay bất lực, có thể vô tình củng cố chu kỳ đó.
Không ít vụ án cố ý gây thương tích được khởi tố, điều tra, truy tố và đưa ra xét xử. Nhưng đến giai đoạn phúc thẩm, bị hại lại rút đơn yêu cầu khởi tố.
Theo quy định của pháp luật tố tụng hình sự, tòa án buộc phải đình chỉ vụ án. Dù ở thời điểm đó hành vi vi phạm đã được làm rõ qua chứng cứ, lời khai, kết luận giám định; các cơ quan tiến hành tố tụng đã dành nhiều thời gian, công sức để giải quyết vụ án.
Nhưng chỉ với việc rút đơn, toàn bộ quá trình xử lý hình sự phải dừng lại. Tòa án, dù nhận thấy tính chất nguy hiểm của hành vi, cũng không thể tiếp tục xét xử.
Việc rút đơn ở giai đoạn này thường không đơn thuần là sự thay đổi ý chí tự nguyện. Nhiều trường hợp bị chi phối bởi sức ép gia đình, mong muốn hàn gắn, sự phụ thuộc kinh tế hoặc lo lắng cho con cái. Hành vi bạo lực đáng lẽ phải bị xử lý nghiêm minh lại không đi đến cùng. Điều này vô hình trung tạo ra một “khoảng lặng pháp lý”.
Người gây bạo lực có thể nhận thức rằng hậu quả pháp lý không nghiêm khắc nếu nạn nhân rút lui. Sự răn đe của pháp luật vì thế bị suy giảm.
Bạo lực gia đình không chỉ là vấn đề của riêng một cá nhân hay một gia đình. Mỗi hành vi đánh đập, chửi bới hay hành hạ không chỉ gây tổn thương trực tiếp cho nạn nhân mà còn để lại hệ lụy lâu dài cho những người xung quanh, đặc biệt là trẻ em.
Những đứa trẻ lớn lên trong môi trường có bạo lực dễ bị ảnh hưởng tâm lý, mất cảm giác an toàn, thậm chí hình thành nhận thức sai lệch về cách giải quyết mâu thuẫn.
Ở góc độ xã hội, việc dung thứ hoặc bỏ qua bạo lực gia đình góp phần duy trì một vòng luẩn quẩn: người bị hại hôm nay có thể trở thành người gây bạo lực trong tương lai. Cần nhìn nhận rằng bạo lực không chỉ là vấn đề thương tích mà còn là sự xâm phạm nhân phẩm, danh dự và quyền được an toàn của con người.
Những hành vi tưởng như nhẹ nhưng lặp đi lặp lại có thể gây tổn thương tâm lý sâu sắc và dễ leo thang thành hậu quả nghiêm trọng.
Một rào cản khác trong phòng, chống bạo lực gia đình là tâm lý “chuyện nhà người ta”. Sự thờ ơ của cộng đồng vô hình trung tạo điều kiện để hành vi bạo lực tiếp diễn. Nếu có sự can thiệp kịp thời từ hàng xóm, tổ dân phố hoặc các tổ chức địa phương, hậu quả có thể đã được hạn chế.
Ngược lại, sự im lặng kéo dài khiến nạn nhân ngày càng bị cô lập, mất niềm tin vào khả năng được bảo vệ.
Luật sư Nguyễn Thị Thu Tâm (Đoàn luật sư TP.HCM):
Theo quy định của Luật Phòng, chống bạo lực gia đình 2022, tùy thuộc vào mức độ, tính chất, hậu quả của hành vi, người có hành vi bạo lực gia đình (chồng đánh vợ hoặc ngược lại) có thể bị phạt tiền, buộc xin lỗi công khai hoặc nặng hơn là bị phạt tù theo quy định của Bộ luật Hình sự.
Theo điều 134 Bộ luật Hình sự 2015 (sửa đổi, bổ sung năm 2017, 2025), hành vi đánh vợ của người chồng có thể bị xem xét truy cứu trách nhiệm hình sự về “tội cố ý gây thương tích hoặc gây tổn hại cho sức khỏe của người khác”.
Người nào cố ý gây thương tích hoặc gây tổn hại cho sức khỏe của người khác mà tỉ lệ tổn thương cơ thể từ 11-30% hoặc dưới 11% thuộc một trong các trường hợp quy định thì bị phạt cải tạo không giam giữ đến 3 năm hoặc phạt tù từ 6 tháng đến 3 năm.
Đó là dùng vũ khí, vật liệu nổ, hung khí nguy hiểm hoặc thủ đoạn có khả năng gây nguy hại cho nhiều người; dùng a xít nguy hiểm hoặc hóa chất nguy hiểm; đối với người dưới 16 tuổi, phụ nữ mà biết là có thai, người già yếu, ốm đau hoặc người khác không có khả năng tự vệ; có tính chất côn đồ…
Trường hợp gây tổn thương cơ thể từ 31-60% thì bị phạt tù từ 2-6 năm. Nếu phạm tội như gây thương tích hoặc gây tổn hại cho sức khỏe của người khác mà tỉ lệ tổn thương cơ thể 61% trở lên thì bị phạt tù từ 5-10 năm…
Với trường hợp xem xét xử lý hình sự là trường hợp khởi tố theo yêu cầu của người bị hại. Nếu hành vi đánh vợ của người chồng nhưng bị hại (người vợ) không có yêu cầu thì cơ qun chức năng không khởi tố vụ án hình sự.
Nếu việc chồng đánh vợ diễn ra thường xuyên khiến nạn nhân bị đau đớn về thể xác, tinh thần… người chồng có thể bị xem xét xử lý về “tội ngược đãi hoặc hành hạ ông bà, cha mẹ, vợ chồng, con, cháu hoặc người có công nuôi dưỡng mình” theo điều 185 Bộ luật Hình sự.
Tội này không thuộc trường hợp chỉ được khởi tố vụ án hình sự khi có yêu cầu của bị hại.
Tại phiên họp thường niên ngày 18/4, nhiều cổ đông của Ngân hàng Quân đội (MB) chất vấn lãnh đạo về việc tăng trưởng tín dụng của nhà băng này cao hơn mặt bằng chung. Theo đó, năm 2025, dư nợ cho vay của MB đạt hơn 1 triệu tỷ đồng, tăng gần 40% so với năm trước và cao gấp đôi mức bình quân toàn hệ thống (19%). Trong khi đó, huy động tiền gửi tăng gần 30% (đạt xấp xỉ 921.400 tỷ đồng), thấp hơn tốc độ tăng của tín dụng.
Trả lời các cổ đông, ông Phạm Như Ánh, Tổng giám đốc MB cho biết một phần dư nợ được chuyển sang Ngân hàng TNHH MTV Việt Nam Hiện đại (MBV) - nhà băng mà MB nhận chuyển giao bắt buộc, nhằm tạo nguồn tài sản sinh lời cho đơn vị này. Ông Ánh cho biết chênh lệch giữa huy động vốn từ tiền gửi và cho vay của MB không đáng lo ngại.
CEO MB cũng cho rằng tốc độ tăng cho vay của ngân hàng cao hơn thị trường chung, nhưng đây là cơ hội đặc biệt để bứt phá. Cụ thể, MB được cơ quan quản lý cho phép tăng trưởng tín dụng khoảng 35% sau khi nhận chuyển giao bắt buộc tổ chức tín dụng yếu kém. "Chúng tôi thấy đây là cơ hội để tăng tốc, mở rộng quy mô và nâng cao vị thế trong hệ thống", ông nói.
Ông nói thêm nguồn vốn của MB đến từ tiền gửi khách hàng (thị trường 1), vốn chủ sở hữu (khoảng 150.000 tỷ đồng), huy động quốc tế (3 tỷ USD) cùng nguồn từ thị trường liên ngân hàng. Nhờ đa dạng hóa nguồn vốn, ngân hàng có thể đảm bảo cân đối thanh khoản.
Đến cuối năm 2025, tỷ lệ cấp tín dụng trên vốn huy động (LDR) của MB chỉ ở mức 79%, tức là cứ 100 đồng huy động được thì cho vay 79 đồng. Mức này thấp hơn trần 85% theo quy định của Ngân hàng Nhà nước. Điều này cho thấy các chỉ số an toàn của nhà băng vẫn được duy trì tốt. "Trong bối cảnh thị trường gặp khó về thanh khoản từ cuối quý IV/2025, ngân hàng vẫn giữ cân bằng cho vay và huy động, trong khi nhiều tổ chức khác đã kịch trần quy định", ông Ánh nhìn nhận.
Thực tế, tăng trưởng lợi nhuận của ngân hàng phụ thuộc lớn vào quy mô tổng tài sản và dư nợ tín dụng, do biên lãi ròng (NIM) chỉ dao động khoảng 3-4%. Vì vậy, để gia tăng lợi nhuận, ông Phạm Như Ánh nói việc mở rộng quy mô là yếu tố then chốt. Lãnh đạo MB cho biết sẽ tận dụng tối đa giai đoạn 3 năm còn lại trong chu kỳ tăng trưởng cao này, nhưng vẫn đảm bảo an toàn và kiểm soát rủi ro.
Dù tăng trưởng nhanh, chất lượng tài sản của MB vẫn được cải thiện. Tỷ lệ nợ xấu liên tục giảm trong 3 năm qua và năm nay dự kiến ở mức khoảng 1,5% trên báo cáo hợp nhất, riêng ngân hàng mẹ phấn đấu dưới 1%.
Ngoài câu chuyện tăng trưởng tín dụng, nhiều cổ đông đặt câu hỏi về kế hoạch tham gia vào mảng tài sản số của MB. Chủ tịch MB Lưu Trung Thái chia sẻ họ có kế hoạch hợp tác cùng một đơn vị nước ngoài để vận hành tài sản số.
Tuy nhiên, ông cho rằng lợi ích của ngân hàng không nằm ở việc vận hành sàn giao dịch tài sản số, mà cung cấp dịch vụ cho nhà đầu tư. Vì thế, MB sẽ chuyển hướng sang hợp tác với các sàn tài sản số, đảm bảo khâu thanh toán và bán thêm sản phẩm. "Chúng tôi không nhận được giấy phép trực tiếp cũng không sao, không bỏ lỡ cơ hội tham gia mảng này là được", ông Thái nói.
Tại đại hội, các cổ đông thông qua kế hoạch kinh doanh của MB năm nay với lợi nhuận trước thuế tăng khoảng 15% so với 2025, lên 39.400 tỷ đồng. Tổng tài sản đặt mục tiêu tăng 28%, vượt mốc 2 triệu tỷ đồng.
VPF muốn cho phép các CLB được đăng ký tối đa 5 ngoại binh và sử dụng tối đa 4 ngoại binh trên sân cùng lúc. Hiện tại các CLB được đăng ký 4 ngoại binh và sử dụng cùng lúc 3 ngoại binh.
* Ông NGUYỄN TẤN ANH (Giám đốc điều hành CLB Hoàng Anh Gia Lai):
Chúng tôi muốn giữ nguyên số lượng ngoại binh như hiện tại, nhằm tạo điều kiện cho cầu thủ nội thi đấu và đóng góp cho đội tuyển quốc gia. Điều lệ hiện tại đã cho phép các CLB dùng 2 cầu thủ Việt kiều, 1 cầu thủ nhập tịch, cộng thêm 3 ngoại binh nữa là 6 cầu thủ. Nếu tăng thêm 1 ngoại binh thì sẽ lên 7, đội bóng chỉ còn có 4 cầu thủ nội ở đội hình xuất phát. Như vậy thì sự đóng góp của CLB cho đội tuyển Việt Nam sẽ không còn nhiều.
Những năm vừa qua các đội tuyển trẻ và đội tuyển quốc gia thi đấu rất thành công. Đội tuyển Việt Nam vô địch ASEAN Cup 2024, giành quyền vào VCK Asian Cup 2027 và vừa trở lại top 100 trên bảng xếp hạng FIFA. Đội tuyển U23 Việt Nam vô địch U23 Đông Nam Á 2025, giành HCV SEA Games 33 và giành hạng 3 Giải U23 châu Á 2026. Tất cả là đều nhờ vào V-League, nơi các cầu thủ nội được thi đấu nhiều. Vì vậy, chúng ta cần phát huy điều đó.
Công tác đào tạo trẻ ở các trung tâm, học viện và CLB đều rất cố gắng trong thời gian qua. Các nơi này đã cung cấp nhiều tài năng trẻ cho bóng đá Việt Nam. CLB Hoàng Anh Gia Lai hiện đào tạo trẻ rất nhiều, gần 200 em. Nếu đào tạo xong mà không được thi đấu ở sân chơi chuyên nghiệp thì các em còn đá được ở chỗ nào nữa. Do đó chúng ta cần tạo cơ hội cho các em thi đấu.
Năm nay có nhiều CLB gặp khó khăn về tài chính. Nếu tăng số lượng ngoại binh lên thì chi phí sẽ tăng cao. Tuy CLB Hoàng Anh Gia Lai vẫn chịu được nhưng chúng tôi muốn duy trì số lượng ngoại binh như hiện tại để giúp các cầu thủ nội có nhiều cơ hội thi đấu.
* HLV TRẦN TIẾN ĐẠI (CLB PVF-CAND):
Quan điểm của tôi cũng như đội bóng là nên giữ số lượng ngoại binh như cũ để cầu thủ trẻ có cơ hội ra sân nhiều hơn. Đây là điều quan trọng nhất. Hiện tại các học viện đào tạo bóng đá, các CLB đều đầu tư rất nhiều cho bóng đá trẻ. Và họ cần có động lực để đào tạo cầu thủ và cống hiến cho bóng đá Việt Nam. Cụ thể là các em khi trưởng thành cần được thi đấu ở sân chơi chuyên nghiệp, thay vì bị mất cơ hội ra sân do tăng số lượng ngoại binh.
Mỗi quốc gia có một quan điểm khác nhau. Việc Thái Lan cho đăng ký tối đa 7 ngoại binh (đá cùng lúc 5 ngoại binh) và không giới hạn số lượng cầu thủ ở Đông Nam Á (đá cùng lúc 2 cầu thủ Đông Nam Á) ở giải vô địch quốc gia của mình cho thấy họ đi trước một bước. Nhưng điều đó không có nghĩa Việt Nam cũng cần phải làm theo họ.
* Đại diện CLB Ninh Bình:
Chúng tôi đề xuất giữ nguyên số lượng cầu thủ nước ngoài như hiện nay để duy trì cơ hội thi đấu cho cầu thủ nội. Đây là phương án phù hợp để vừa đảm bảo chất lượng chuyên môn của giải đấu, vừa tạo điều kiện cho cầu thủ Việt Nam có thêm cơ hội thi đấu, tích lũy kinh nghiệm và phát triển. Đây là yếu tố cốt lõi cho sự tiến bộ dài hạn của bóng đá Việt Nam.
Về mặt quản lý, nếu tăng số lượng ngoại binh lên 5 cầu thủ, chúng tôi sẽ phải đối mặt với áp lực tài chính lớn hơn. Từ đó sẽ ảnh hưởng đến khả năng vận hành ổn định, thậm chí tiềm ẩn nguy cơ xin rút lui khỏi giải.
Thời điểm này chúng tôi nghĩ rằng các cơ quan quản lý và điều hành các giải chuyên nghiệp cần ưu tiên những vấn đề căn cơ hơn như gia tăng nguồn tài trợ, nâng cao nguồn thu, đồng thời cải thiện chế độ, quyền lợi và điều kiện làm việc cho đội ngũ cán bộ của VFF và VPF, qua đó nâng cao chất lượng tổ chức và điều hành giải đấu.
Việc tăng số lượng ngoại binh nên được xem xét trong tương lai, khi quy mô V-League được nâng lên 16 đến 18 đội. Khi đó mặt bằng lực lượng, tính cạnh tranh và yêu cầu nâng cao chất lượng giải đấu sẽ đòi hỏi một cơ chế phù hợp hơn.
Tôi 38 tuổi, đã trải qua vài mối tình nhưng không có kết quả. Tôi công tác tại trường cao đẳng nghề; ngoài giờ làm việc hành chính, tôi còn làm thêm ở ngoài. Nói chung cuộc sống của tôi tạm gọi là ổn. Thời gian gần đây tôi cảm thấy bị áp lực từ gia đình, nhất là mẹ, ngoài ra bạn bè còn bảo tôi người nào đó để lập gia đình nhanh đi vì gần 40 tuổi rồi.
Tôi không trả lời được vì sao mình mãi không tìm được người bạn đời. Nhìn lại bản thân cũng thấy ổn, tuy không xinh đẹp nhưng chẳng khó nhìn. Đặc biệt là tôi biết cư xử, nghĩ sẽ tự tin làm tốt công việc của một người vợ. Hiện tại tôi cảm thấy chán nản, muốn bỏ cuộc. Mong mọi người cùng hoàn cảnh chia sẻ để tôi có nhiều niềm tin.