Trước đây, khi còn sống ở Miami, Mỹ, vợ chồng Gaston và Norma Galella muốn đi đâu cũng gần như phải dùng ôtô. Nhưng từ khi chuyển đến thành phố Rimini, Italy, cùng hai con nhỏ, chó cưng hai năm trước, họ trở thành “người hâm mộ” xe đạp. Các điểm đến của vợ chồng ở tuổi trung niên này thường là các bãi biển địa phương, khu vực nông thôn của vùng Emilia-Romagna phía bắc đất nước. Dù là thành phố nhỏ, Rimini vẫn được hai du khách Mỹ đánh giá cao vì đầy đủ tiện ích.
Những điểm đến yêu thích của họ bao gồm lâu đài Fellini Museum, các cung đường tại Parco XXV Aprile – công viên kết nối với một cây cầu La Mã 2.000 năm tuổi.
Gaston và Norma đều là dân Argentina, chuyển đến Mỹ khi còn nhỏ. Hiện tại, vợ chồng Galella cho biết cuộc sống của họ tốt hơn thời ở Mỹ. Châu Âu mới thực sự là vùng đất hứa của họ.
“Chúng tôi sống ở Mỹ rất lâu nhưng chưa bao giờ thực sự cảm thấy mình là người Mỹ”, theo Norma.
Thành phố Rimini nổi tiếng với những bãi biển cát mịn, những công trình kiến trúc cổ kính như Arco d’Augusto, nơi được ví như Khải hoàn Môn La Mã cổ nhất còn tồn tại. Nhà Galella thừa nhận trước đây, chuyển từ Mỹ sang Italy chưa từng nằm trong kế hoạch của họ. Họ thậm chí chưa từng nghe đến tên thành phố. Nhưng khi đến nơi, hai khách Mỹ mới nhận ra sống ở Rimini là một phước lành.
Năm 2024, nhà Galella có một cuộc sống mà người ngoài nhìn vào đều đánh giá bằng hai từ “tuyệt vời” tại Miami. Họ cùng điều hành một công ty cải tạo công trình, có sự nghiệp thuận lợi. Dù vậy, họ luôn cảm thấy đây không phải môi trường phù hợp để nuôi dạy con cái.
Một chuyến du lịch đến Italy thăm họ hàng Gaston (ông nội của Gaston di cư từ Italy sang Argentina) đã thay đổi tất cả. Hai vợ chồng gần như “yêu thành phố này từ cái nhìn đầu tiên” và lên kế hoạch chuyển đi.
“Văn hóa tại Rimini giống Argentina, tôi luôn có cảm giác như được về nhà vậy”, Norma nói về cuộc sống tại Italy. Tại Rimini, hai vợ chồng thậm chí đã gặp gỡ và trò chuyện với nhiều người “hơn cả suốt cuộc đời ở Miami”.
Hai vợ chồng thừa nhận họ từng chìm đắm trong Giấc mơ Mỹ – giấc mơ đổi đời trên đất Mỹ mà ông bà, cha mẹ họ đã đi qua, đã thành công và “sống trọn vẹn giấc mơ đó”. Nhưng họ cũng nhận ra cái giá phải trả cho cuộc sống trong mơ này. “Đó chính là lối sống, áp lực và căng thẳng”, Norma nói.
Họ muốn con cái có một tuổi thơ đúng nghĩa, không bị áp lực và lo âu từ hệ thống giáo dục Mỹ. Việc chuyển đi khi các con còn nhỏ cũng giúp quá trình thích nghi dễ dàng hơn. Lũ trẻ hào hứng với kế hoạch của bố mẹ dẫn đến việc chuyển đổi diễn ra suôn sẻ.
Tuy nhiên tìm việc tại Italy lại không dễ dàng. Những công việc phù hợp thì họ lại chưa thành thạo tiếng Italy để tiếp nhận, những việc không cần giao tiếp nhiều lại không đủ kinh nghiệm. Do đó, trong thời gian đầu, hai vợ chồng có cuộc sống “khá bấp bênh”, theo nhận xét của Norma.
Sau khoảng một năm rưỡi sinh sống tại Italy, họ quyết định bán căn nhà ở Miami. Cầm trong tay số tiền hơn nửa triệu đô, vợ chồng Galella mua một căn nhà và cải tạo thành ngôi nhà có hai tầng, ba phòng ngủ. Họ cũng mở lại công ty từng làm ở Mỹ trước đây, đặt văn phòng tại nhà mới.
Điều khiến nhà Galella yêu thích thành phố Rimini là nhịp sống chậm rãi, sự cân bằng giữa công việc và cuộc sống của người dân địa phương.
Vợ chồng họ cũng thích việc có thể mua thực phẩm tươi theo mùa, chi phí sinh hoạt thấp và đánh giá cao hệ thống y tế địa phương vì luôn yên tâm mình “sẽ không phá sản vì hóa đơn viện phí”. Chi phí sinh hoạt thấp cũng là lợi thế.
Vị trí của Rimini cũng giúp gia đình Galella dễ dàng di chuyển khắp Italy và châu Âu.
Dù đã thích nghi khá tốt, họ vẫn gặp khó khăn với ngôn ngữ. “Học càng nhiều, chúng tôi càng nhận ra mình biết ít đến mức nào”, Norma nói.
Họ cũng hài hước nhắc đến hệ thống thủ tục hành chính “khó tin” của Italy vì việc nhập tịch không hề khó. Norma đã có giấy phép cư trú (permesso di soggiorno), cho phép sinh sống và làm việc tại đây, đủ điều kiện nhập quốc tịch sau khi vượt qua bài kiểm tra ngôn ngữ. Hai con của họ tự động trở thành công dân Italy sau khi Gaston được cấp quốc tịch.
Gia đình Galella chưa quay lại Miami kể từ khi rời đi. Dù nhớ người thân và bạn bè, họ thường xuyên đón khách đến thăm, điều này giúp việc thích nghi trở nên dễ dàng hơn.
“Gia đình tôi đến đây và nhận ra lý do hai vợ chồng quyết định chuyển đến Italy sinh sống”, Norma nói.
Sau hai năm ở Italy, gia đình Galella có nhiều thay đổi, họ cảm thấy sống hạnh phúc hơn, gắn kết hơn vì có thể dành nhiều thời gian cho nhau.
Việc chuyển đến Italy đã mang lại sự thay đổi lớn cho các con của họ – hai đứa trẻ đang có tuổi thơ tương tự những gì Gaston và Norma từng trải qua ở Argentina.
“Đó là một bước ngoặt lớn với bọn trẻ khi học được nhiều điều. Chúng tôi đang có cuộc sống tốt hơn trước rất nhiều”, Norma nói.
Căn phòng trọ nhỏ nằm sâu trong hẻm ở phường Ninh Kiều, TP.Cần Thơ là nơi bà Tâm và người con nuôi Nguyễn Thị Yên Vân (16 tuổi) nương tựa nhau để sống.
Hơn 15 năm trước, vợ chồng bà Tâm từ xã Cờ Đỏ lên phường Ninh Kiều, TP.Cần Thơ làm thuê sinh sống. Không con cái, hai vợ chồng mong mỏi có một đứa trẻ làm con nuôi để yêu thương, chăm sóc. Một ngày nọ, nghe tin tại một nhà sanh ở TP.Cần Thơ có bé gái sơ sinh cân nặng chỉ 2,2 kg bị mẹ bỏ, bà Tâm liền tìm đến. Ngay giây phút ấy, bà cảm thấy như duyên phận đã gắn kết.
"Bồng lên tay, thấy bé cười khẽ, lòng tôi tan chảy. Tôi đặt tên Yên Vân, nghĩa là đám mây trắng bình yên. Cái tên tôi gửi gắm ước vọng con lớn lên hiền hòa, trong sáng, được sống cuộc đời thanh thản và nhẹ nhàng như mây trời", bà Tâm kể và cho biết từ khi về với mẹ nuôi, Yên Vân lớn lên trong tình thương trọn vẹn của vợ chồng bà.
Trước đây, bà Tâm mưu sinh bằng nghề chạy ghe bán hàng. Khi đường sá mở rộng, bán buôn dưới ghe ế ẩm, bà phải bán ghe, lên bờ tìm kế sinh nhai.
Suốt 15 năm, bà theo chồng làm phụ hồ, quét rác, dọn vệ sinh ở dãy nhà trọ, thu nhập khoảng 4 triệu đồng mỗi tháng. Ngoài giờ, bà nhặt ve chai, khoảng 20 ngày gom lại bán một lần để có thêm tiền mua gạo. Từ số tiền ít ỏi đó, bà phải trang trải tiền thuê trọ tháng và lo cho việc học hành của Yên Vân.
Cách đây 5 năm, chồng bà Tâm đột ngột qua đời đúng đêm giao thừa. Từ đó, bà trở thành trụ cột duy nhất, một mình quét rác, nhặt ve chai, chắt chiu từng đồng lo cho con.
"Vân tưởng cha mình đang ngủ, nhưng lay hoài mà không thấy dậy. Khi biết cha mất, nó òa khóc như mưa", bà Tâm nghẹn ngào kể.
Lớn lên, Vân biết mình không phải con ruột của bà Tâm. Khoảnh khắc ấy từng khiến em chạnh lòng, nhưng chỉ thoáng qua rồi nhanh chóng nhường chỗ cho lòng biết ơn. Bởi suốt năm tháng trưởng thành, em chưa từng thiếu đi hơi ấm của một mái nhà, chưa từng thiếu đi tình yêu thương của cha mẹ dành cho con.
Vân hiện là học sinh lớp 11, Trường THPT An Khánh. Mỗi sáng, em chạy xe đạp điện đến trường. Chiếc xe do bà Tâm vay tiền hàng xóm để mua. Bộ quần áo trắng bạc màu theo năm tháng là "gia tài" duy nhất của em.
"Áo trắng cũ, gặp mưa là ướt, đôi giày cũ xài mấy năm nay. Có lúc em khóc vì không kịp giặt khô. Nhưng em thương mẹ cực quá nên không dám đòi thêm", Vân nói.
Nhiều ngày, bữa cơm của hai mẹ con chỉ có cái trứng luộc và mớ rau. Thương mẹ, Vân xin nghỉ học đi làm thêm, nhưng người mẹ nghèo kiên quyết ngăn con: "Nghèo thì chịu, chứ con phải ráng học. Mẹ cực cỡ nào cũng lo cho con tới nơi tới chốn".
Tình thương ấy đã tiếp thêm cho Vân động lực để vượt qua những thiếu thốn. Không xuất sắc, nhưng em vẫn học khá các môn toán và văn, luôn được thầy cô khen ngoan, chịu khó.
Mơ ước của Vân là sau này được làm giáo viên để có thể dạy dỗ và giúp đỡ những học trò có hoàn cảnh khó khăn như mình.
Ngày thường, ngoài giờ học, Vân phụ mẹ nấu cơm, đi quét rác tại khu trọ. Hễ mẹ bệnh, em lại kéo xe rác đi quét dọn một mình. Ai trong xóm trọ hay ở chợ gần đó cũng quý, cũng khen "con bé ngoan, đẹp như thiên thần, trắng như mây".
Dù cuộc sống còn bộn bề lo toan, nhưng hai mẹ con vẫn giữ niềm tin tình thương sẽ không bao giờ để họ gục ngã.
"Tôi không sinh ra nó (Yên Vân - PV) , nhưng thương hơn máu mủ. Chỉ mong sao nó học nên người, có cái nghề, không phải khổ như tôi", bà Tâm rưng rưng.
Hiểu được điều đó, Vân luôn tự nhủ phải cố gắng học tập, sống thật tốt để không phụ lòng mẹ. Những trang vở được em nâng niu không chỉ là ước mơ về một tương lai đổi thay, mà còn là lời hứa âm thầm, một ngày nào đó, em sẽ đủ vững vàng để trở thành chỗ dựa cho mẹ, người đã dành cả cuộc đời lam lũ để đổi lấy cho em một cơ hội được bước tiếp.
Giữa thành phố nhộn nhịp, trong căn phòng trọ cũ kỹ, tình mẫu tử giữa những con người không cùng huyết thống vẫn rực sáng.
Bà Nguyễn Thị Năm (52 tuổi), ở phòng gần bên, chia sẻ: "Tôi ở đây mười mấy năm rồi, chưa thấy ai chịu khó như bà Tâm. Trời nắng hay mưa, sáng nào bà cũng đẩy xe rác đi làm, tối về lại ngồi vá áo cho con nuôi của mình. Nhiều lúc thấy thương quá, tụi tôi góp chút rau, chút gạo cho hai mẹ con đỡ khổ".
Tìm lại nhịp tăng trưởng doanh số sau hai tháng liên tiếp sụt giảm, tuy nhiên lượng tiêu thụ ô tô sedan hạng C dưới 900 triệu đồng vẫn khá khiêm tốn so với các phân khúc khác trên thị trường. Dù vậy, cục diện cạnh tranh giữa các mẫu xe ở phân khúc này vẫn không có nhiều xáo trộn, khi lợi thế áp đảo trong cuộc đua doanh số vẫn nghiêng về phía các mẫu xe thương hiệu Nhật Bản.
Sau hai tháng đầu năm liên tiếp sụt giảm, tháng 3.2026 vừa qua doanh số ô tô sedan hạng C tầm giá dưới 900 triệu đồng đã tìm lại nhịp tăng trưởng. Theo số liệu bán hàng từ Hiệp hội Các nhà sản xuất ô tô Việt Nam (VAMA) cũng như Hyundai Thành Công Việt Nam (HTV), trong tháng 3.2026, tổng doanh số bán ô tô sedan hạng C tại Việt Nam đạt 494 xe, tăng 224 xe tương đương 45,4% so với tháng 2.2026. Con số này chưa bao gồm doanh số bán của mẫu MG5, BYD Seal 5 khi đơn vị phân phối mẫu xe này không công bố.
Sức mua trên thị trường ô tô tiếp hồi phục, thời gian bán hàng không còn bị gián đoạn là yếu tố giúp lượng tiêu thụ ô tô sedan hạng C được cải thiện. Tuy nhiên, mức tăng trưởng trong tháng 3 của phân khúc này chỉ là nhất thời, bởi nếu so với cùng kỳ năm ngoái vẫn ít hơn 83 xe, tương đương mức giảm 14,4%. Thậm chí, nếu tính cả quý 1/2026, tổng doanh số bán ô tô sedan hạng C dưới 900 triệu đồng đạt 1.321 xe, giảm 18,2% tương đương 293 xe so với cùng kỳ năm ngoái.
Thực tế, không chỉ sedan hạng C mà cả dòng xe sedan nói chung doanh số bán đã bắt đầu sụt giảm trong khoảng 2 - 3 năm trở lại đây. Nguyên nhân đến từ sự thay đổi về thị hiếu của người tiêu dùng ô tô tại Việt Nam cũng như áp lực cạnh tranh đến từ các dòng ô tô gầm cao và ô tô điện. Hiện tại, với tài chính khoảng 600 - 900 triệu đồng, người Việt mua ô tô có khá nhiều lựa chọn với các dòng xe có trang bị, tính năng, công nghệ không hề kém cạnh sedan hạng C.
Sức mua hồi phục, doanh số hầu hết các mẫu ô tô sedan hạng C dưới 900 triệu đồng đều đạt mức tăng trưởng dương so với tháng trước đó nhưng cục diện cạnh tranh vẫn không có sự thay đổi, xáo trộn.
Theo đó, Mazda3 tiếp tục dẫn đầu cuộc đua doanh số với 305 xe bán ra, tăng hơn 100 xe so với tháng trước đó. Qua đó, khép lại quý 1/2026 với 914 xe bán ra. Kiểu dáng thiết kế thời trang, hiện đại kết hợp công nghệ, tính năng, vận hành êm ái… là những yếu tố giúp Mazda3 "ghi điểm" với khách hàng chọn mua xe sedan hạng C.
Trong khi đó, Honda Civic là mẫu xe có mức tăng trưởng cao nhất phân khúc với 148 xe bán ra, tăng 116 xe so với tháng trước đó. Dù vậy, kết quả này chỉ giúp Honda Civic xếp vị trí thứ hai và khép lại quý 1/2026 với 268 xe bán ra, kém xa Mazda3. So với đối thủ đồng hương, Honda Civic được đánh giá cao về khả năng vận hành, tiết kiệm nhiên liệu và có cả bản hybrid, tuy nhiên mức giá khá cao lại là yếu tố khiến Honda Civic khó cạnh tranh.
Trái với bước tăng trưởng của Honda Civic, Hyundai Elantra dù đạt được mức tăng trưởng dương về doanh số nhưng chỉ bán được 36 xe trong tháng 3.2026, thấp hơn khoảng 4 lần so với mẫu xe thương hiệu Nhật Bản. Đây đã là tháng thứ ba liên tiếp mẫu xe Hàn bán chưa tới 40 xe/tháng. Toyota Corolla Altis thậm chí còn bết bát hơn khi chỉ bán được 5 xe, tăng 1 xe so với tháng trước đó.
Cộng dồn ba tháng đã qua của năm 2026, tổng doanh số ô tô sedan hạng C dưới 900 triệu đồng tại Việt Nam đạt 1.321 xe, giảm 18,2% tương đương 293 xe so với cùng kỳ năm ngoái.
Siobhan Grogan, nhà báo, đã chia sẻ với độc giả những ngày vi vu từ nam tới bắc đảo Phú Quốc trên báo Anh Independent.
Cách TP.HCM một giờ bay, Phú Quốc là đảo lớn nhất của Việt Nam và quần đảo gồm 22 hòn đảo nhỏ phủ đầy rừng giữa vịnh biển. Hơn một nửa Phú Quốc bao phủ bởi rừng nhiệt đới, được UNESCO công nhận là Khu dự trữ sinh quyển thế giới, với 150 km bãi biển cát trắng trải dài...
Phú Quốc mãi đến năm 2013 mới có điện từ đất liền và nổi tiếng nhất với nguồn ngọc trai dồi dào cùng tiêu và nước mắm địa phương. Thế nhưng, không giống như những hòn đảo Đông Nam Á tương tự như Phuket và Bali, Phú Quốc chưa trở thành điểm đến không thể thiếu trong danh sách những nơi cần đến của du khách người Anh, một phần là do không có chuyến bay thẳng từ Anh.
Tuy nhiên, sự thay đổi đang diễn ra. Chính phủ Việt Nam đã coi Phú Quốc là át chủ bài du lịch, kỳ vọng thu hút 15 triệu khách quốc tế vào năm 2030. Lượng khách du lịch Anh đến nước này nói chung đã tăng 20% trong năm 2025 so với năm trước, một phần nhờ vào các quy định mới cho phép nhập cảnh không cần visa lên đến 45 ngày. Một bến phà quốc tế đang được xây dựng; sân bay quốc tế - chỉ mới khai trương vào năm 2012 - đang được mở rộng. Hàng loạt khách sạn mới đang được lên kế hoạch...
Hai nhà phát triển lớn của Việt Nam - Vingroup và Sun Group - đã bắt đầu hoạt động, xây dựng hạ tầng du lịch ở hai đầu của hòn đảo, loạt các điểm tham quan thu hút, bao gồm công viên safari và công viên giải trí. Sunset Town của Sun Group, nằm trên bờ biển phía tây nam, là ví dụ gây choáng ngợp nhất; một quần thể ven biển gồm những ngôi nhà phố màu pastel, các tác phẩm điêu khắc, đài phun nước và bản sao của cả Đấu trường La Mã cũng như tháp chuông St. Mark ở Venice.
Du khách đến Phú Quốc cũng không thể bỏ qua ý định đi cáp treo dài nhất thế giới 22 km đến đảo Hòn Thơm, nơi những vịnh nước màu ngọc lam nằm cạnh công viên nước đầy những trò chơi cảm giác mạnh. Hay khám phá các con phố ở Sunset Town vào đầu buổi tối để xem chương trình biểu diễn nhạc nước và pháo hoa kiểu Las Vegas hàng đêm.
Bên cạnh đó, may mắn thay, phần lớn rừng rậm, trang trại và bãi biển của Phú Quốc vẫn chưa được nhiều người biết đến, ngay cả khách du lịch Hàn Quốc, Đài Loan và Nga đã có mặt từ nhiều năm trước.
Từ trung tâm, du khách có thể lên thuyền để đi lặn biển ngắm san hô ở quần đảo An Thới, một chuỗi 15 hòn đảo nhỏ nằm rải rác ngoài khơi bờ biển phía nam Phú Quốc, bao gồm hòn Móng Tay và hòn Kim Quy được bao quanh bởi rạn san hô.
Du khách cũng có thể khám phá phía bắc đảo, băng qua hàng km rừng rậm rải rác những thác nước trước khi đến vườn tiêu ven đường hoang vắng. Du khách có thể dạo qua khu vườn sau nhà dân, đầy những dây tiêu trĩu quả. Hoặc men theo con đường đất dọc theo dòng sông Cửa Cạn lấp lánh ánh nắng, uốn lượn qua những ngôi nhà sàn trên bờ, đến trang trại mật ong, thử cầm khung gỗ phủ đầy ong... Tất cả những nơi này đều không thu phí vào cửa.
"Trở lại khách sạn sau đó, tôi thưởng thức một đĩa tôm hùm và hàu Phú Quốc tươi ngon từ biển. Khi mặt trời lặn xuống đường chân trời, những ánh đèn xanh neon nhấp nháy khắp vịnh từ những chiếc thuyền đánh cá với hy vọng dụ được mực đến gần hơn. Cuộc sống truyền thống trên đảo vẫn tiếp diễn như xưa, bất kể những thay đổi nào sẽ định hình Phú Quốc trong tương lai", Siobhan Grogan kết thúc bài viết của mình.